Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời còn chưa kịp gỡ hết sương khỏi những đọt lá mơ, Trần Ca Nhi đã cùng Xam Xam có mặt tại vườn mơ cổ của bà cụ nổi tiếng trong vùng, cũng là bà nội của cô gái hôm qua.
Trần Ca Nhi dẫn Xam Xam đi cùng để em ấy nhìn ngắm thế giới bên ngoài, và cũng là để nhỡ gặp được... Trịnh Mộc Vân, bé con có thể chơi cùng cô ấy.
Xam Xam vui vẻ vểnh hai bên tai hình tam giác bé xíu, lon ton đi bên cạnh chị của bé, để lại những dấu chân tròn xoe như cánh hoa nhỏ trên lối mòn ẩm ướt còn vương sương.
Gọi là vườn, nhưng thực chất là một trang trại lặng lẽ nép mình dưới chân đồi, như một mảnh ký ức xưa cũ vẫn sống trong vòm lá xanh mướt.
Mơ đang vào đợt cuối mùa, trái nào trái nấy căng mọng, vàng rộm như những giọt nắng muộn sót lại. Cây mơ cổ thụ rủ tán xuống thấp, con đường đất chạy ngoằn ngoèo giữa những gốc cây phủ rêu, thơm lừng mùi lá ẩm và trái chín. Một vài tiếng giầy đi tới, hình như là người nhà của bà cụ.
"Chào cháu, cháu muốn lấy bao nhiêu?"
"Cho cháu năm sọt lớn đi ạ, chọn giúp cháu quả đẹp để cháu làm đồ bán ạ!"
"Tất nhiên rồi, cháu yên tâm." Người đàn ông trung niên trầm ấm đáp, rồi cũng đưa cho Trần Ca Nhi một giỏ vừa để cô tự hái.
Sau đó phân thêm hai người nữa cùng thu hái.
Xam Xam rất ngoan, bé con có một vòng cổ da mềm cùng dây dắt đồng màu lông, và đi xung quanh khu vực chị của bé đang hái. Thỉnh thoảng một vài quả mơ chín kỹ lộp bộp rụng xuống như bom bi, làm nhóc con giật mình "gâu" một tiếng giòn tan, lúc sau lại háo hức chờ mơ rơi để nhảy lên bắt.
"Chó con của cháu mua ở đâu vậy? Giống em chó nhỏ của cô tư nhà bác quá." Một phụ nữ trung niên tươi cười gọi Xam Xam.
Thật không ngờ, nhóc con này lại đến cạ cạ lên chân của bà. Đó là bởi vì... bà cũng nằm trong phần ký ức xinh đẹp của "Cháo Hành".
"Cháu mua của một anh chàng to cao bán ở chợ thị trấn, sáng hôm qua ạ."
"Anh chàng có hình xăm ở cánh tay đúng không?"
"Vâng ạ."
Người phụ nữ trung niên vui vẻ, thì ra đây là cô gái mà hôm qua Mộc Vân nhà bà kể chuyện, xem ra nhóc con lông vàng này rất được người ta cưng chiều.
"Hay là để bác trông cục mỡ gà này cho, cháu cứ chọn mơ đi?"
"À... vậy phiền bác rồi ạ. Xam Xam phải nghe lời bà nhé." Trần Ca Nhi thấy Xam Xam có vẻ thích người trước mặt nên đồng ý, nhưng câu phía sau của cô làm bà suýt bật cười, sao nghe cứ như là gửi con nhỏ ý nhỉ.
Bà dắt cục mỡ này đi lên cửa nhà lớn thì thấy con gái vừa về tới.
Trịnh Mộc Vân bước xuống từ chiếc Porsche Macan Base màu be ánh kim, dáng người cao thon, tóc buộc gọn, khoác lên mình bộ outfit tối giản mà thanh lịch, áo thun trắng ngắn tay, quần thô mềm ống rộng màu kem nhạt và thắt lưng da nâu bản nhỏ, cùng giầy thể thao đế thấp.
Nắng đầu ngày trên cao nguyên Hà Giang chiếu vào làm bật lên làn da sáng nhẹ, mịn màng, mắt giấu sau cặp kính tròn khung mảnh rất chất chơi.
Bỗng "gâu", một tiếng gọi thánh thót như sơn ca thu hút sự chú ý. Trịnh Mộc Vân nhấc kính mát gài lêи đỉиɦ đầu, lộ ra đôi mắt không phải kiểu to tròn ngây thơ, mà hơi xếch nhẹ, ánh lên vẻ thông minh và sắc sảo, nhưng không lạnh. Cô liếc nhìn xuống dưới chân mẹ mình... sao lại là nhóc con kia?
"Cháo Hành?"
Xam Xam nghe vậy liền tung tăng chạy tới.
Trịnh Mộc Vân sợ bé con bị căng dây dắt nên vôị đi đến cầm đầu dây từ tay mẹ của cô, rồi ôm lên cục bông mềm tơi.
"Nhóc con ở đâu ra đấy mẹ?"
"Có thể ở đâu ra chứ? Đi cùng chủ của nó đến hái mơ."