Và sau Xam Xam là chị của em.
Trần Ca Nhi hốt hoảng chen lấn qua dòng người đông đến khó thở. Khoảnh khắc nhìn thấy đứa bé chưa đầy bốn tuổi bé xíu như quả hồng lăn lóc giữa thảm cỏ khiến trái tim cô bị bóp nghẹt.
Vân Ca thấy dì và Xam Xam thì như thấy cả mùa xuân. Đôi mắt hoe hoe nước lập tức bật sáng long lanh như ngọc.
“Dì ơi! Xam Xam!!” Bé con mếu máo gọi, hai tay ngắn ngủn bật mở như cánh đào chưa nở trọn, loạng choạng lao về phía trước với sức lực của một người vừa ngã đau nhưng chẳng buồn đếm xỉa tới vết thương.
Trần Ca Nhi vội quỳ thụp xuống, mở rộng tay phải và ôm trọn bé con đang sà vào lòng cô như một cơn gió nhỏ lạc đường.
"Sao con lại một mình ở đây?" Cô đau lòng hỏi.
Xam Xam thì sủa váng lên một tiếng rồi nhảy nhót vòng quanh, cái đuôi giống y chổi lông gà ngoe nguẩy như đang vẽ hình bông pháo trên nền đất, vừa như trách móc vừa như mừng rỡ.
“Con nhìn thấy dì với Xam Xam… nên con chạy theo… nhưng mọi người đông quá, con gọi mãi không ai nghe…” Vân Ca rúc vào l*иg ngực dì và nức nở. Giọng bé con run rẩy, nhưng bàn tay thì vẫn ôm chặt cổ của dì, như thể chỉ cần nới lỏng ra là sẽ lạc mất cả thế giới.
Trần Ca Nhi vẫn chưa hoàn hồn sau cơn hoảng hốt. Cô nhìn qua bé con một lượt thì càng đau lòng, hai lòng bàn tay nhỏ xíu trầy đỏ, gối quần nhung hồng dính đầy đất cát, má bên trái cũng đỏ lên một vệt.
"Lần sau không được chạy linh tinh như vậy nữa nhé, cho dù con thấy dì, thấy Xam Xam hay bất kỳ ai cũng phải gọi to lên, hoặc nhờ người lớn dắt con đi… Con tự chạy đi một mình rồi bị ngã, rồi nhỡ bị xe tông, bị người xấu bắt cóc để làm việc xấu thì ông bà, mẹ con, dì và Xam Xam sẽ đau lòng lắm, con nhớ chưa nào?"
Vân Ca thực sự bị doạ sợ rồi, bé con nhỏ giọng “vâng ạ”, rồi vùi mặt vào vai Ca Nhi như một chú mèo con bị hắt mưa và mới tìm lại được hơi ấm quen thuộc. Từ giờ bé không dám một mình chạy đi nữa đâu.
"Vậy, con đang đi cùng ai?"
“Con đi cùng với mẹ ạ… mẹ đang chọn câu đối ở đằng kia… nhưng con thấy dì và Xam Xam đi qua, con liền trốn đi theo… rồi… rồi…” Càng về sau giọng của bé con càng nhỏ xíu như đang biết lỗi, sợ lát nữa bị mẹ mắng.
Trần Ca Nhi nghe vậy thì vừa thương vừa giận ai kia. Giận vì cậu ấy không trông con chu đáo. Thương vì giờ này, chắc cậu ấy đang cuống quýt tìm con bé.
Nhưng phố nhỏ ngàng càng đông đúc, ồn ào đến nỗi đứng ngay cạnh còn ko nghe được tiếng nhau. Mà chen đi càng vất vả. Hơn nữa chiều nay cô lại quên không cầm theo điện thoại.
Trần Ca Nhi ôm chặt Vân Ca trên tay nhưng vì cô chỉ có một mét năm chín mà tay trái đang còn đeo đai hỗ trợ nên ko thể nâng con bé lên cao. Rồi bất chợt, ánh mắt cô va vào cái nấm vàng ươm dưới chân và giá để hoa năm tầng bên cạnh...
"Xam Xam, em có thể trèo lên kia ko?"