Chương 47

“Gâu…” Một tiếng đáp lại như chuông gió rơi vào màn đêm, nhưng không rõ là buồn hay nũng nịu.

Chỉ là Xam Xam không háo hức chạy đến cạnh Trịnh Mộc Vân như mọi lần, mà vẫn ngồi im ở đó nhìn chị đứng ngoài cổng, rồi lại dỏng tai lắng nghe âm thanh của người ở trong nhà. Ánh mắt tròn vo, đen láy của nhóc con phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, như đang phân vân, như đang… hiểu hơn bất cứ ai rằng, giữa hai người chị mà em yêu thương nhất, đang có một khoảng cách khó lòng chạm tới.

Và lúc ấy, từ bên trong, đèn phòng khách phụt tắt, cả căn nhà như chìm vào giấc ngủ, hoặc giả vờ như vậy.

Trịnh Mộc Vân ngẩng lên, mím môi nhìn khoảng không mờ nhạt.

"Được rồi… ngủ ngon nhé, Ca Nhi. Và cả em nữa, Xam Xam.” Cô quay lưng, bóng dáng cô đơn hòa vào làn mưa lặng thinh. Còn Xam Xam thì vẫn ngồi đó, tựa một đốm nấm vàng chờ cửa, như thể không nỡ để chuyện kết thúc như vậy.

Rồi sáng hôm sau, chiều hôm sau nữa và thêm vài ngày sau nữa, Trịnh Mộc Vân đều chỉ có thể nói chuyện với bạn nhỏ bốn chân và nhìn ngắm cô gái của cô qua cổng khoá kỹ.

Cho đến chiều ba mươi Tết.

Phố nhỏ đầy hoa và đông như mắc cửi, mùi hương quất, đào, hoa hồng, cúc vàng... chen nhau cùng tiếng người rộn ràng, tiếng rao bánh chưng nóng hổi, và cả tiếng trống lân tập dượt từ đầu phố vọng lại.

Trịnh Mộc Vân nắm tay con gái nhỏ dạo giữa con đường ngập sắc xuân, thi thoảng lại cúi xuống chỉ vào mấy chậu hoa lạ mắt:

“Con thấy không, hoa này tên là cúc mẫu đơn đấy, nở vào đúng dịp Tết. Còn kia là tường vi…”

Vân Ca nắm chặt bàn tay nhỏ xíu vào tay mẹ của bé, hai mắt long lanh như hai viên kẹo bọc đường háo hức nhìn ngắm xung quanh.

Đến gian hàng ông đồ, Trịnh Mộc Vân đứng lại và để Vân Ca đứng sát phía trước. Nhưng khi cô đang vui vẻ bàn với thầy đồ rằng muốn một cặp câu đối có nội dung vừa hiện đại vừa thơm mùi Tết xưa thì…

“Vân Ca, con thích câu gì…?” Cô nhìn xuống đã trống không.

“…Vân Ca?!” Trịnh Mộc Vân sững người. Một tiếng hốt hoảng này khiến thầy đồ và mọi người xung quanh cũng nhốn nháo nhìn ngó và gọi gặp nhưng đều không có kết quả.

Vì lúc này Vân Ca đã mải miết chạy xuyên qua những luồng người, để theo dấu hai bóng dáng vừa vụt qua như bị điều khiển bởi trái tim nhỏ.

Chỉ là… bé con không biết rằng, giữa chợ hoa đông đúc, vài khúc quanh, vài tiếng rao, vài vạt người chen lấn thôi… là có thể lạc mất.

“Ay da!” Tiếng kêu nhỏ bật lên giữa dòng người tấp nập. Bé con vừa vấp phải một mép thảm hoa lồi lên, khuỵu gối ngã xuống nền vỉa hè lát đá. Hai bàn tay nhỏ xíu chống xuống theo phản xạ, nhưng đầu gối vẫn bị trầy đỏ, lòng bàn tay non mềm cũng xước xát một chút và mắt thì… bắt đầu hoe hoe.

“Dì Ca Nhi… Xam Xam… hu hu..." Bé con ngẩng đầu lên, không thấy bóng hình bé mong nhớ. Đám đông như bức tường di động che khuất mọi dấu vết, tán cây trang trí rủ xuống như những chiếc rèm, khiến khoảng cách giữa bé và người quen thuộc trở thành một mê cung mịt mờ.

Tiếng người rao bán mứt gừng, tiếng nhạc xuân rộn ràng, tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã, tất cả như nhấn chìm tiếng khóc nức nở bắt đầu bật ra từ cổ họng bé con:

“Mẹ ơi… dì... Xam Xam!"

Nhưng đúng lúc ấy...

“Gâu!” Một tiếng sủa vang lên rõ mồn một như phá vỡ cả dòng âm thanh hỗn độn, và từ giữa đám người, Xam Xam tròn vo như quả bóng Tết, chen chúc lao về phía trước với tốc độ kỷ lục.