Cơn giận hồn nhiên của Xam Xam khiến Ca Nhi không biết nên cười hay nên khóc. Cô vội dỗ dành đứa trẻ đáng yêu này thật nhẹ:
“Được rồi, chị biết mà… cảm ơn em! Giờ mau về thôi, về nhà cuả chị em mình, nha!"
"Ư ư..."
Và thế là, giữa tiếng cười khẽ của người đi đường vì tưởng là một màn thú cưng ghen tuông dễ thương, Trần Ca Nhi vô thức bước đi nhanh hơn, như muốn giấu đi cảm xúc đang chồng chất trong mắt. Xam Xam thì giận hờn rên trong cổ họng nhưng vẫn lon ton chạy bước nhỏ theo chị của em.
Sau lưng họ, những hạt mưa phùn vẫn cứ nhẹ rơi… như thể cũng đang muốn nói hộ lòng người:
"Có những thứ rõ ràng là rất buồn nhưng lại chẳng biết nói cùng ai, và có lẽ... cũng chưa đủ danh phận để nói!"
Bên kia đường, Trịnh Mộc Vân giật mình quay lại. Âm thanh này...
"Là Xam Xam?" Vậy thì người đang cầm đầu sợi dây dắt, chắc chắn không thể là ai khác ngoài Ca Nhi.
Lại nhìn xuống người đang bám dính lấy cô, trong đầu Trịnh Mộc Vân chợt réo lên hồi chuông báo động:
"Thôi xong rồi, có khi nào cậu ấy hiểu làm không?"
Cô vội nới ra khoảng cách với người kia.
“Xin lỗi, mình có việc gấp phải đi trước.” Rồi nhanh nhẹn gọi hai cô bạn khác trong nhóm ra đỡ cô gái này vào.
Một cô bạn nhìn theo xe của Trịnh Mộc Vân mất hút trong màn mưa ngày càng dày thì tò mò:
"Mộc Vân sao thế? Con gái nhỏ lại khóc đòi mẹ à?"
Cô bạn khác thần bí góp vui:
"Chắc không phải bé con Vân Ca đâu, có thể là... bạn gái vừa gọi đấy!"
"Bạn gái? Bạn gái kiểu nào, là... người yêu hả?!"
Cả nhóm nhao nhao như cái chợ nhỏ. Chỉ có cô gái lúc nãy vừa cố tình ôm ấp Trịnh Mộc Vân là khóc thầm thành một dòng sông, cậu ấy thích con gái, vậy sao không phải là mình?
Lúc này trước cánh cổng màu xanh lá cây quen thuộc, xe taxi màu bạc vừa đỗ lại, Trần Ca Nhi thanh toán tiền rồi cùng Xam Xam bước xuống thì có một chiếc xe khác rẽ vào đầu ngõ. Trong hai luồng sáng giao nhau, cánh cổng rất nhanh được mở ra rồi đóng lại, còn khoá kỹ như không muốn gió lùa, hay… người ngoài chen vào.
“Ca Nhi!” Giọng của Trịnh Mộc Vân vang lên, trầm thấp nhưng đầy sốt ruột. Hai tay cô nắm vào song sắt cổng sắt lạnh buốt:
“Cho mình vào được không?"
Nhưng người bên trong cổng lại bình tĩnh lạ thường, không dịu dàng cũng không dí dỏm như mọi lần:
“Cậu về đi, muộn rồi. Mình muốn nghỉ ngơi." Rồi quay người đi vào. Ánh đèn vàng nhạt từ hiên nhà phủ xuống gương mặt hờ hững của cô, nhưng trong mắt thì có gì đó đang chao nghiêng như sóng vỡ dưới đáy hồ.
Trịnh Mộc Vân đóng băng. Mưa thấm ướt tóc cô, gió lạnh luồn vào cổ áo, nhưng cô không hề nhúc nhích mà chỉ lẳng lặng nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn dần khuất sau cánh cửa.
Khoảng sân đầy hương vị đón Tết với cành đào và đèn l*иg đỏ, chỉ có một sinh vật nhỏ đang ngồi bệt trước cửa nhà khép hờ, như một đốm nấm vàng ươm giữa đêm tối, hai tai nghiêng nhẹ, đuôi cong cong nhưng không rõ là biểu cảm gì.
Trịnh Mộc Vân nhìn xuống bạn nhỏ bốn chân và nịnh nọt:
“Xam Xam… em thương chị đúng không? Em bảo chị của em mở cổng cho chị đi."