Chương 44

Câu hỏi vừa dịu ngọt vừa hấp dẫn của Trịnh Mộc Vân làm cái đuôi như chổi lông gà của Xam Xam quay tít mù.

Rồi khi nắp hộp gỗ từ từ được hé mở, chỉ trong tích tắc, ánh sáng hắt vào làm lấp lánh những tấm hình cắt giấy đỏ au bên trong, tinh xảo như pháp thuật, mỏng như cánh ve, từng đường cắt đều sắc nét và sinh động như có thể nhảy múa trong không khí khiến bạn nhỏ bốn chân lập tức rướn cổ lên nhìn, đôi tai hình tam giác rung rung, hai mắt thì tròn xoe đến mức gần như… tròn hơn cả từ "tròn".

Nhóc con như nín thở vì sợ rằng chỉ cần thở dù là nhỏ xíu, những chiếc cánh xinh đẹp kia sẽ bay đi mất.

Trịnh Mộc Vân cũng y chang bạn nhỏ bốn chân. Cô không ngờ rằng một món đồ đã đi qua tận sáu mươi mùa Tết, vậy mà sắc đỏ vẫn tươi đẹp như hoa hồng mới nở, đường cắt vẫn tinh khôi như chưa từng bị thời gian sờ đến.

“Đẹp quá… đẹp đến mức người ta không nỡ chạm mạnh.” Cô vô thức thì thầm nhưng lời này đã kịp lọt vào tai người tặng.

“Đẹp vì có người cất giữ bằng cả tấm lòng, nhưng quý là vì có người nhìn ra cái đẹp ấy bằng cả trái tim và trân trọng.” Bà cụ hiền hoà lên tiếng.

Còn Xam Xam thì sau vài giây “chiêm ngưỡng theo nghi thức”, liền nhẹ nhàng nằm nghiêng xuống chân Trịnh Mộc Vân, thở ra một cái “phù” thật dài. Nhóc con trông y như một bảo vệ nhỏ chính thức được giao nhiệm vụ canh giữ kho báu tổ tiên, với danh hiệu long trọng là... “Chó canh di sản.”

Nhưng bạn nhỏ bốn chân mới nhận chức chưa quá năm giây đã bị Ca Lâm và Ca Sơn nhấc bổng khỏi “chốt canh gác”.

“Đi thôi, siêu nhân nhí, về nhà chị Ca Nhi của em dọn dẹp để đón Tết nào!”

Và chị của nhóc con thì đang được cô chủ homestay "Nhà Trong Mơ" hộ tống đến bệnh viện như một công chúa... “trên đường phục hồi phép thuật.”

Xe mượt mà dừng lại trong khu đỗ xe của bệnh viện, Trịnh Mộc Vân vừa tháo dây an toàn giúp Ca Nhi vừa tủm tỉm hỏi:

“Cậu nghĩ Xam Xam có đang giận dỗi vì không được đi cùng không?”

Trần Ca Nhi mím môi rồi chất vấn:

“Xam Xam có giận hay không thì chưa biết, nhưng mình thì đang giận cậu đây, cậu vừa lấy bảo bối của mình rồi đấy!"

"... Lúc nãy cậu đồng ý để mình nhận rồi cơ mà?"

"Mình... mình là con gái mà... con gái nói có là không đấy."

"...?" Trịnh Mộc Vân bị điệu bộ mới mẻ này của Vân Ca làm cho vừa ngây ngốc vừa nhộn nhạo, cậu ấy còn có mặt tính cách hờn dỗi đáng yêu như vậy? Sở thích... trêu đùa cô gái bột đường của cô lại trỗi dậy:

"Vậy giờ làm sao đây, bà của cậu tặng cho mình rồi. Nhưng mà... nếu cậu yêu mình và trở thành vợ của mình, thì tất mọi thứ của mình đều sẽ là của cậu."

"Cậu... cậu đồng ý đợi mình rồi cơ mà? Đừng vội vàng như vậy... được không?"

"Ừm, nhưng mà... mình cũng là con gái đấy, con gái nói có là..."

"Mộc Vân!" Trần Ca Nhi thẹn đỏ mặt liền xuống xe và đi thẳng vào sảnh bệnh viện.

Thân hình cô vốn đã nhỏ nhắn, còn vì cánh tay bị thương nên áo phao dài phải khoác bên ngoài, trông càng giống chú chim sẻ khoác áo tơi đi tìm mồi khiến ai đó đang theo sát phía sau càng cười nghiêng ngả.

Trần Ca Nhi càng giận thì càng đi nhanh hơn, nhưng khoé môi cô lại vẽ lên vòng cung xinh đẹp mà Trịnh Mộc Vân không hề hay biết.

Chỉ là hai ngày sau đó, trước Nguyên Đán một tuần, đốm lửa tình cảm non trẻ này liền bị phủ một lớp mưa phùn dày và lạnh, y như thời tiết tối hôm đó, lặng lẽ, thấm sâu và âm ỉ.