Chương 39

Giọng của Trần Ca Nhi nhỏ dần, như sợ nếu nói to quá sẽ khiến tất cả trở thành sự thật khi cô chưa sẵn sàng đối mặt, hoặc sợ... cậu ấy sẽ chán nản rời đi. Nhưng ánh mắt cô thì vẫn thẳng thắn như chính con người mình:

"Nên... Mộc Vân, cậu có thể… đợi mình một chút không?”

Trái tim Trịnh Mộc Vân vừa rộn ràng như tiếng trống nhỏ gõ nhịp đầu xuân, lại vừa mềm ngọt như bánh mochi kem dâu tây.

Vì cô đã tìm được bảo vật giữa nhân gian rồi.

Cậu ấy giống như chẳng là loài hoa nào cả, mà là cả một mùa hoa, đến vào lúc không ai ngờ, mang theo vô vàn cảnh sắc xinh đẹp khiến những tháng ngày đơn điệu của người khác đột nhiên rực rỡ.

Một mùa hoa chắc chắn sẽ đến, và cô nhất định sẽ chờ.

Nhưng là... Trịnh Mộc Vân cúi xuống, vài sợi tóc mềm mại lướt qua gò má của Trần Ca Nhi như một cơn gió nhỏ mang theo hương thơm của mùa sớm. Giọng cô trầm mà trong, ấm áp như chiếc khăn bông mới sấy, lại mang theo chút gì đó vừa dịu dàng vừa trêu ghẹo:

“Mình đồng ý… nhưng nếu sau này cậu dám lấy lý do... không thích con gái để đá mình, thì xin lỗi, mình sẽ gửi hoá đơn cứu hộ, cộng cả tiền công hộ tống cậu và Xam Xam đi ký hợp đồng bảy số không, và phí tổn thương tinh thần của mình đấy!"

Gương mặt thanh tú của Trần Ca Nhi lập tức đỏ như quả hồng chín, càng làm nổi bật miếng băng gạc nhỏ trên trán. Nhưng ai đó phải bất ngờ rồi, vì cô gái bột đường dùng chiêu gậy ông đập lưng ông rất mượt mà:

"Vậy mình cũng sằng phẳng giống cậu, mình cũng tính hoá đơn cậu ăn một bữa chính ba món, một bữa sáng hai món và đồ uống tự làm, còn có hai bánh tráng miệng chưa tung ra thị trường của mình nữa."

Trịnh Mộc Vân khựng lại nửa giây, như thể bị phản dame bất ngờ giữa ban ngày ban mặt.

Cô nheo mắt nhìn người thấp hơn đang rất “vô tội” mà liệt kê lại từng khoản một, giọng thì dẻo như kẹo kéo nhưng nội dung thì như thanh toán tiền ăn ở nhà hàng năm sao. Nhưng cô vẫn còn bài lợi hại hơn:

"Thế thì mình cũng tính thêm một khoản vô cùng đắt giá nữa, đó là... cậu muốn mình chờ cậu suy nghĩ, vậy cậu cũng nên... đặt cọc cho mình chút gì đó để bày tỏ thành ý, đúng không? Ví dụ như là... hôm mình một cái, vào chỗ này là được!"

Trần Ca Nhi suýt nghẹn luôn cả hơi thở, mặt mũi đỏ chót sắp thắp sắng được cả thị trấn mờ sương. Nhưng cô vẫn chống chế theo bản năng:

“Cậu… cậu có phải người đi buôn không vậy!?”

“Mình không phải người buôn, nhưng là một món hàng siêu cao cấp. Hàng phiên bản giới hạn chỉ cho phép mình cậu thêm vào giỏ hàng, nhưng nếu có dấu ‘chờ duyệt mua’ thì sẽ đặc cách một lần khuyến mãi nhẹ.” Trịnh Mộc Vân nghiêng má xuống, chỉ chỉ:

“Ngay đây nhé, một cái hôn nhỏ xíu vào má là đủ chứng minh cậu nghiêm túc, đủ để trao cho mình một viên đường khổng lồ, để mình gặm nhấm trong khi chờ đợi."

Trần Ca Nhi tròn mắt nhìn cái má sáng mịn vừa đưa sát lại như một lời khiêu chiến, nội tâm cô dậy sóng không khác gì đang đứng trước vực sâu. Rồi... cô nghiêng đến, nhưng là, khi hai cánh môi như đào phai của cô sắp hạ cánh thì...