Trần Ca Nhi mở to mắt nhìn người đối diện. Cậu ấy chui xuống hỏm núi đá sâu, việc này cô còn nhớ. Cậu ấy cùng mọi người cứu cô lên khỏi hõm núi, cô có nghe hai anh họ kể. Nhưng chuyện này... cô vội vàng lục lọi ký ức và mơ hồ nắm được một câu quan trọng, đó là... cậu ấy nói... cậu ấy yêu cô! Còn cô có kịp đáp lại không thì...
"Mình nói vậy khi nào?”
"Cậu nói khi mình ôm chặt cậu để mọi người kéo chúng ta lên. Cậu nép vào mình như chim non..."
"Khụ!" Trần Ca Nhi như sặc mùi thuốc sát trùng. Mặt cô đỏ bừng như thể Trịnh Mộc Vân không chỉ nhắc lại, mà còn… bật loa phát thanh toàn viện.
"Mình... mình nói vậy thật...?!"
“Cậu không nhớ à? Vậy mình thật đáng thương. Cô gái vừa xinh đẹp vừa có năng lực và có tiền như mình, lại bị cậu dùng xong rồi ném đi!"
"...?!" Trần Ca Nhi vừa xấu hổ vừa phải nén cười mà nhìn người trước mặt với vẻ kinh ngạc không thể tin nổi. Cô thật sự không nghĩ tới… Trịnh Mộc Vân có thể... “đổi trắng thay đen” ngang nhiên đến vậy! Thật mở mang tầm mắt quá đi mà.
“Cậu trêu mình đấy à? Mình dùng cậu lúc nào?! Lại còn... dùng xong rồi ném?!”
Trịnh Mộc Vân vẫn điềm tĩnh khuấy cháo và không hề chớp mắt, còn cất lên giọng nói kiểu… vô cùng oan ức:
“Ừ thì… lúc ở hõm núi, mình ôm cậu, đỡ cậu, cứu cậu, cậu còn chui vào ngực mình như mèo con tìm hơi ấm…”
“Khụ khụ khụ!" Trần Ca Nhi như sặc cả mùi… tội lỗi chưa từng phạm, mặt đỏ ửng lan đến tận mang tai mang theo âm thanh nhỏ xíu:
"Mình… mình còn chưa từng ôm ai như vậy bao giờ đâu!" Câu nói vừa thốt ra khiến chính cô cũng sững người một nhịp, như thể ngay cả tai cô cũng chưa xử lý kịp “mật độ đáng xấu hổ” của câu nói này. Cô vội nhìn về phía Trịnh Mộc Vân thì lập tức muốn hoá đá, vì cậu ấy đang cười rất nhẹ nhưng rất sâu, kiểu cười làm người ta... cực kỳ ngại ngùng.
“Ồ!” Trịnh Mộc Vân nhướng mày:
“Vậy thì mình… là người đầu tiên?”
"Thật vinh hạnh... mà cũng thật… tiếc ghê.” Trịnh Mộc Vân cố tình nghiêng đầu trầm ngâm:
“Lần đầu tiên của cậu… là trong hoàn cảnh đất đá tuyết lạnh và mưa bụi, người thì gãy tay, mặt thì trầy xước… nhưng được ôm mình.”
“Cậu... không được nói linh tinh!" Trần Ca Nhi ôm mặt bằng tay còn lại, như để che dấu cả sắc đỏ trên má lẫn rung động trong tim.
"Mình..."
"Mẹ ơi!"
"Gâu!" Xam Xam và Vân Ca thật biết cách trì hoãn tâm hồn không trong sáng của ai đó.
Bạn nhỏ bốn chân lim dim thưởng thức khung cảnh bình yên sau bão tố. Thỉnh thoảng còn hé đôi mắt như hạt nhãn để nhìn lén hai chị.
Bé con Vân Ca thì lon ton đi đến bên giường bệnh, đôi lông mày màu hạt dẻ nhíu nhíu lại y chang mẹ của bé:
“Mẹ không được bắt nạt dì nha!"
“Dì bị đau đấy, mẹ phải dỗ, không được trêu đâu ạ!"
“…” Trịnh Mộc Vân vô tình rơi vào trạng thái “bị con nít và chó dạy lại về đạo đức và kỷ cương xã hội" khiến Trần Ca Nhi nhẹ bật cười.
Sau đó, ngay cả việc bón cháo cho người trước mặt cũng bị em bé hơn ba tuổi dành mất?!
Lúc này ngoài cửa sổ, bác gái của Ca Nhi lại vu vơ lạc vào khung cảnh như mật tựa đường bên trong phòng bệnh. Một cô gái, một chó nhỏ đang si mê nhìn một đứa trẻ bé xíu, vụng về và non nớt bón cháo cho cháu gái của bà. Cảnh này nhìn sao cũng thấy giống như... một gia đình nhỏ.