Cùng lúc này, dưới hai mái nhà cách nhau vài cung đường, trái tim treo lơ lửng của hai nhóm phụ huynh đồng thời được hạ xuống, như hai chùm lá nhỏ ngừng oằn mình sau một cơn gió dữ.
Nhà họ Trần.
Trong căn nhà lợp mái ngói thâm nâu đã qua mấy mùa sương tuyết.
“Mẹ… Ca Nhi tạm ổn rồi. Gãy tay trái, xây xước nhiều chỗ. Nhưng con bé… con bé lấy được Nấm tuyết đá rừng rồi mẹ ạ!”
Bà ngoại của Trần Ca Nhi nghe con dâu bà nói xong thì thoáng đờ ra. Đôi mắt bà mờ đυ.c ngấn nước, ánh lên một tia sáng khó gọi thành lời. Môi bà mấp máy, gần như là tự nói với chính mình:
“Đứa trẻ ngốc nghếch này…" Rồi bà nhẹ cúi đầu. Lời nói rơi vào lòng bà như một hạt tuyết tan, ấm và nghẹn.
Nhà họ Trịnh.
Căn nhà hiện đại hơn, sáng đèn và có lò sưởi ấm áp, mẹ của Trịnh Mộc Vân đang đi đi lại lại không yên. Thấy chồng mình vừa rời điện thoại, bà lập tức dừng lại:
“Sao rồi ông? Trịnh Kiên nói thế nào?”
Ông cố giữ giọng bình tĩnh sau khi xoá được nỗi lo:
“Hai chị em nó đều an toàn. Cô gái đến vườn nhà ta hái mơ lần trước gặp nạn đã được cứu lên kịp thời, đang chuyển về bệnh viện thị trấn. Bị thương nhưng không nguy hiểm tính mạng."
"Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi!" Mẹ của Trịnh Mộc Vân thở phào một hơi rồi chợt tò mò:
"Vậy còn Nấm tuyết đá rừng? Cô gái ấy, hay là có ai khác lấy được không?"
"Có, hai mươi năm rồi mới lại có người chinh phục được loại thực vật thần kỳ này... chính là cô gái đó, một sự đánh đổi hoàn toàn xứng đáng!"
"..." Mẹ của Trịnh Mộc Vân trầm tư nghĩ về cô gái đến vườn mơ cổ của nhà bà ngày đó. Nhỏ nhắn như vậy....
Bà còn chưa miên man xong thì ngoài cổng lớn đã có ánh đèn xe chiếu vào, hai đứa trẻ nhà bà về rồi!
"Bố mẹ!"
"Bác!" Trịnh Kiên phấn khích theo sau chị họ, nhưng âm thanh của cậu lại đến trước:
"Hai bác không tưởng tượng được đâu ạ, nhân vật nổi tiếng hôm nay không chỉ có cô gái hái được Nấm tuyết đá rừng, mà còn có một siêu anh hùng bốn chân thực thụ, chính là Cháo Hành nhà chúng ta trước đây đó ạ."
"Cháo Hành?" Ông bà đồng thanh nâng cao giọng.
"Vâng, bây giờ Cháo Hành được cô ấy gọi là Xam Xam. Nhóc con trèo ngược qua hõm núi sâu đầy đá nhọn, chạy qua đồi núi đến bốn bàn chân rướm máu nhưng vẫn không bỏ cuộc, chạy đến tìm được chúng cháu và dẫn đường cứu được cô gái kia đấy ạ!"
"Đứa trẻ bốn chân này giỏi quá!" Bố của Trịnh Mộc Vân si mê nói. Mẹ của cô thì nhanh tay vào bếp múc một cặp l*иg cháo thịt băm trứng muối cho cháu trai mang về cho cả nhà ăn sáng, vì hai chị em nó đều đầy bụi đất, bây giờ ngồi ăn luôn cũng không được. Nhưng bà vừa đi ra được hai bước thì vội trở lại, múc thêm một âu nhỏ nhưng không cho trứng muối, mà thêm bí đỏ và thịt hấp không muối.
"Bác, sao lại có thêm một âu này?" Trịnh Kiên mở nắp âu nhỏ và ngửi thử thì tò mò, hình như gia vị hơi nhạt.
"Cái này là cho mẹ của Cháo Hành, à... bây giờ là mẹ của Xam Xam!" Mặt mày bà cong veo nói khiến cả nhà đồng thanh cười.
Ngoài trời rất lạnh nhưng lòng người đều ấm áp, và có lẽ, một bà mẹ bốn chân cũng đang rất tự hào về đứa trẻ của mình, và cũng hạnh phúc, vì cả hai đều may mắn gặp được hai gia đình thật lòng yêu thương chúng.
Vài tiếng sau, tại bệnh viện đa khoa thị trấn.
Xam Xam với bốn bàn chân nhỏ xíu được băng bó như bốn cái kén, nằm tròn vo trong vòng tay vững chãi của Bùi Ca Sơn. Nhóc con đã được tắm rửa sạch sẽ, sấy khô, khoác một chiếc áo bông màu kem nhạt và đội mũ tai mèo do y tá trong phòng thú y thị trấn vừa tặng.
Cả người của bạn nhỏ bốn chân thơm mùi phấn dịu nhẹ, thoảng hương vanilla, khiến nhóc con trông không khác gì một cục kẹo socola trắng được bọc cẩn thận bằng giấy gói từ cửa tiệm sang trọng nào đó, chỉ là cục kẹo này biết thở, biết buồn vui, và thi thoảng còn rên nhẹ “ư ử” đầy mệt mỏi.
Bùi Ca Sơn khẽ vỗ về:
“Ngoan nào, em là anh hùng nhỏ đấy. Chị của em sắp tỉnh rồi, đừng lo!”