Chương 34

Một câu rất khẽ nhưng mọi người phía sau đều nghe thấy, kỳ lạ hơn nữa là họ không gen tỵ mà đều vui thay cho cô gái này, vì cô ấy đã đánh đổi xứng đáng để có được nó. Rồi không ai bảo ai, phần đông tản ra đi gom nước sương đầu ngày.

Chả mấy chốc, khi Trần Ca Nhi cùng Ca Lâm và bác trai nhà cô ở trên xe cứu thương, Ca Sơn đã ôm theo Xam Xam và một lọ nước sương đúng yêu cầu trở về.

"Nên gọi cháu là ngốc nghếch hay anh hùng đây?" Bác của Ca Nhi cúi đầu nhìn cháu gái và Nấm tuyết đá rừng mà con bé vừa đưa cho ông. Đôi mắt trầm đυ.c nén lệ nói tiếp:

"Cháu là đứa trẻ hiếu thảo, cả nhà đều biết. Nhưng bà ngoại là một mạng người, cháu cũng là một mạng người, ai cũng đáng giá. Lần sau có muốn làm gì thì gọi các anh đi cùng, biết chưa? Lần này cháu bình an trở về, nhưng mấy người chúng ta sắp bị doạ chết rồi đấy!"

Trần Ca Nhi không nói gì, chỉ khẽ nắm tay bác nhà cô và gật đầu thật nhẹ, như một lời xin lỗi, như một lời hứa và một lời cảm ơn, vì tình cảm của mọi người dành cho cô.

Xam Xam thì nằm gọn trong vòng tay Ca Sơn, cơ thể run run nhưng ánh mắt thì sáng ngời nhìn chị của em. Khi Ca Sơn đưa lọ nước sương đầu ngày cho bố của anh, anh cũng thì thầm:

“Ca Nhi, chó nhỏ của em giỏi lắm. Nhóc con lao đi tìm người cứu em, mà anh tưởng mình đang xem phim siêu nhân thú đấy!"

“Dũng cảm giống y chủ nó.” Bác của Ca Nhi nhìn Xam Xam rồi lại nhìn cô, lần này giọng ông nhẹ đi và còn mang theo chút dí dỏm:

"Nhưng cũng giống cả ông ngoại và mẹ của chủ nó năm xưa. Nên cái tính cứng đầu có lẽ là… di truyền sang cho cháu, và lan sang cả... nhóc con bốn chân của cháu rồi!"

Không ai nói gì, chỉ có tiếng cười nhẹ của hạnh phúc xen lẫn bồi hồi. Và trong lòng mỗi người, sự hồi sinh cũng đang lặng lẽ diễn ra, không chỉ với cơ thể Ca Nhi và Xam Xam, mà với cả một gia đình vừa trải qua một đêm thấu hiểu nhau hơn bao giờ hết, và còn có một tình yêu... đang nảy mầm.

Xe cứu thương vυ"t nhẹ qua các khúc cua. Ngoài cửa kính, ánh bình minh đã lên cao, tuyết tan thành những giọt trong suốt, lấp lánh trên cành cây như những chiếc chuông nhỏ vang lặng. Mưa bụi cũng như bị hong khô bởi đoàn xe của người đi săn Nấm tuyết đá rừng đang ùn ùn trở về. Một mùa đi săn không thành công nhưng lòng ai cũng nhẹ bẫng.

Ở một góc khác, Trịnh Mộc Vân đang mở cửa xe để cùng Trịnh Kiên trở về thì phía sau vang lên tiếng gọi dồn dập:

“Đợi chút!... Đợi chút!"

Cô quay lại, thấy anh họ của Ca Nhi ôm Xam Xam chạy tới, áo khoác còn dính bùn đất, mặt thì đỏ bừng vì gió lạnh lẫn xúc động. Xam Xam trong vòng tay anh "gâu gâu" khẽ hai tiếng.

“Cảm ơn hai em đã trợ giúp cứu em họ nhà anh. Không biết hai em ở đâu… anh có thể xin thông tin liên hệ không?”

“Tôi là Trịnh Mộc Vân. Là... bạn của Ca Nhi. Đây là em họ của tôi, Trịnh Kiên. Còn người thật sự cứu cậu ấy là Xam Xam. Chúng tôi cũng giống như mọi người sáng nay, cùng góp chút sức lực thôi, anh không cần nghĩ nhiều đâu." Cô mỉm cười nói với Bùi Ca Sơn rồi dơ tay xoa xoa lên mũ len vừa ẩm vừa dính bụi đất của Xam Xam trên tay anh ấy:

"Em giỏi lắm, chị và cậu ấy đều tự hào về em đấy, Xam Xam!" Dứt lời, cô lên xe, nhưng trước khi cửa xe đóng lại, cô còn chu đáo dặn dò một câu:

"Gần cổng chợ thị trấn có một bệnh viện thú y tên là Pet Home rất uy tín, anh có thể đưa Xam Xam đến đó!" Rồi thực sự lái xe hoà vào dòng di cư mỗi năm một lần kia. Để lại Bùi Ca Sơn ôm Xam Xam và nhìn theo đuôi xe cho tới khi khuất bóng nơi khúc cua.

"Trịnh Mộc Vân?"