Lời tỏ tình cuối cùng cũng được nói ra, không ồn ào, không hoa lệ, mà là một lời thì thầm mềm như tuyết rơi, chạm thẳng vào nhịp đập chông chênh của một buổi sớm chưa kịp lên màu trời.
Nhưng... không có gì đáp lại.
Gương mặt thanh tú đầy vết xước trước mắt cô đã thϊếp đi, hơi thở mỏng như khói. Cậu ấy hôn mê rồi!
Trịnh Mộc Vân vừa ngại vừa xoắn xuýt nhận dây thừng mà Trịnh Kiên vừa thả, cẩn thận buộc đúng kỹ thuật quanh lưng, bụng và vai của Ca Nhi và eo của cô. Cô vừa làm vừa nói nhỏ, như thể mỗi câu nói là một sợi dây níu cậu ấy ở lại với sự sống:
“Chỉ ngủ một lát nữa thôi nhé. Cậu còn nợ mình câu trả lời đấy."
Phía trên, mọi người căng như dây đàn, màn giải cứu nghẹt thở chính thức bắt đầu.
Dưới đáy hõm núi đá sâu, Trịnh Mộc Vân ôm Ca Nhi sát vào ngực mình và đảm bảo vây kín đầu và tay của cậu ấy để tránh va đập. Trong giây phút dây căng lên và cơ thể cả hai rời khỏi mặt đất, cô nín thở như thể đang lơ lửng giữa vực sâu không thấy đáy.
Từng xăng-ti-mét, từng tiếng trượt của ròng rọc tạm, từng tiếng hô của mọi người, là từng nhịp đập hoảng loạn trong ngực của Trịnh Mộc Vân. Rất may cả hai đều không béo, ép chặt vào nhau và nghiêng đúng cách vẫn vừa khéo để lọt qua miệng hõm núi.
“Lên rồi… lên rồi!” Mọi người đổ dồn lại, thở phào thật khẽ, cởi dây thừng, đỡ hai người vào chỗ an toàn và âm thầm dõi theo hai cô gái phủ đầy bùn đất, máu, và… cả kỳ tích.
Trần Ca Lâm vội lao đến, hai chân còn chưa kịp đứng vững đã quỳ thụp xuống, vòng tay đỡ lấy thân người mềm nhũn của em họ:
“Anh cõng em, Ca Nhi… chịu khó một chút, chúng ta xuống núi ngay thôi." Trưởng thôn và mọi người thay nhau hỗ trợ để đảm bảo quá trình xuống núi không có thêm sự cố gì.
Ở một bên khác, Trịnh Kiên nhanh chóng khoác lại áo phao cho Trịnh Mộc Vân, người vừa leo khỏi địa ngục sâu hun hút. Nhưng câu đầu tiên cậu nói không hỏi thăm sức khoẻ của chị họ, mà là...
“Chị tuyệt quá… nhưng mà…” Trịnh Kiên lúng túng gãi đầu, hỏi tiếp kiểu bí chấm mật:
"Cô ấy… là chị dâu tương lai của em à?”
"Khụ!" Trịnh Mộc Vân sặc không khí và chưa kịp đáp lại, khuôn mặt đỏ bừng vì cả lạnh lẫn bối rối. Thì…
“Gâu! Gâu!” Xam Xam đang được Bùi Ca Sơn bế gọn trong vòng tay bỗng sủa hai tiếng rõ to, đôi mắt long lanh ngọt lịm, cái đuôi tuy khô cứng lông vì lạnh nhưng vẫy như trống hội, không biết là mừng vì chị của bé được cứu lên, hay là... tán thành chuyện... của hai chị.
Biểu cảm này của bạn nhỏ bốn chân khiến Trịnh Kiên lại cao hứng rù rì bên tai chị họ:
“Ơ kìa, Xam Xam đồng ý rồi kìa!"
“Chắc là nhóc con ưng bụng chị rể rồi đấy!”
“Có khi nào... đứa trẻ vàng ươm như bánh rán kia là kẻ giữ bí mật cho chuyện tình này từ lâu rồi, giờ mới chịu công khai cổ vũ không?”
Trịnh Mộc Vân chỉ còn biết mỉm cười mà không nói gì. Cô nhìn theo bóng Ca Lâm cõng Ca Nhi ở phía trước, bước chân anh ấy đều đặn, chắc chắn như nhịp tim của cô đang dần dịu lại.
Giữa sớm mai, đoàn người lặng lẽ rời khỏi đỉnh núi, mang theo một người và một chó nhỏ bị thương, và… một lời tỏ tình đã nói ra nhưng chưa nhận được hồi đáp.
"Gâu!" Xam Xam sủa một tiếng nhỏ trên tay Bùi Ca Sơn. Không hiểu sao, âm thanh lại làm anh nhớ về nguyên nhân khiến em họ không sợ nguy hiểm mà lên tận đây. Anh chợt sốt sắng, không biết Ca Nhi lấy được Nấm tuyết đá rừng hay không, nhưng có lẽ, anh nên tranh thủ thu thập nước sương đầu ngày hứng từ lá cây ít ỏi, để nếu có thứ thực vậy quý kia rồi thì có thể dùng ngay.
Lúc này trên lưng của Bùi Ca Lâm, Trần Ca Nhi mơ hồ tỉnh dậy. Cô vừa khó khăn chớp mắt liền yếu ớt thì thầm với anh họ:
"Em lấy được Nấm tuyết đá rừng rồi!"