Chương 32

Trần Ca Nhi khẽ cử động, cánh môi rướm máu mấp máy:

"Anh..." Một tiếng thều rất nhẹ. Một cái chớp mắt lấp lánh giữa ánh sáng mờ ảo lại khiến những người bên trên tạm yên tâm.

Trưởng thôn cũng nghiêng người, soi đèn pin dội vào các khối đá sắc nhọn và dây leo rối rắm rồi kết luận:

“Chúng ta không thể khoan, không thể đào, không thể kéo. Mà Ca Nhi…”

“Hình như gãy tay rồi ạ!” Là giọng của Trịnh Mộc Vân nghẹn lại bổ sung, khi nhìn thấy cánh tay của Trần Ca Nhi lệch một góc.

Không đợi thêm giây nào, Trịnh Mộc Vân tháo phắt áo phao ném sang bên:

“Cháu nhỏ người, cháu vào được.” Trưởng thôn định ngăn lại nhưng bị ánh mắt kiên định của Mộc Vân khóa chặt, ông đành thuận theo bố trí:

"Vậy đi, mọi người tìm gốc cây khoẻ buộc một đầu dây thừng thật chắc, chúng ta chuẩn bị kéo Ca Nhi lên."

Trịnh Kiên túm vội vai áo giữ nhiệt của Trịnh Mộc Vân:

"Chị, cẩn thận đá sắc, luồn chéo người từ vai trái xuống."

"Ừ!"

Không ai kịp nói gì thêm vì Trịnh Mộc Vân đã luồn qua khe đá xuống sâu dần. Vách đá lởm chởm cào bung sợi áo của cô. Rễ cây khô cứng găm vào tóc và mặt cô. Hơi thở ẩm mốc, hẹp và dốc xuống như lòng đất đang nuốt lấy cả hai.

Và rồi… Cô thấy Ca Nhi.

Cậu ấy yếu ớt nằm nghiêng bên các rễ cây khổng lồ, ngoằn nghéo vô cùng đáng sợ. Mắt nhắm nghiền nhưng hai cánh môi nhợt nhạt, khô khốc vẫn như thì thầm gọi tên ai đó.

“Ca Nhi!” Trịnh Mộc Vân run run gọi nhỏ.

Mi mắt Ca Nhi khẽ động, mờ hồ làm quen với ánh sáng và bóng hình trước mặt.

“Mộc... Vân?" Giọng cô mảnh như gió thở, nhưng mang theo nụ cười yếu ớt và ấm áp, như người chạm tới ánh sáng sau cơn mơ sâu nhất.

“Mình đây. Ca Nhi… mình ở đây rồi.” Trịnh Mộc Vân bò lại gần, thật nhẹ vén mấy lọn tóc dính bết trên trán Ca Nhi, giọng nói nghẹn mà dịu dàng như lời ru:

“Đừng nói gì cả. Mình sẽ đưa cậu ra ngoài, an toàn. Nhưng trước đó…” Cô cúi xuống thật gần, chạm khẽ trán mình lên trán cậu ấy, để hai vầng sáng lẫn vào nhau, để hơi thở lẫn vào nhau, và để trái tim không còn giữ được nữa điều mình luôn kìm nén…

“Ca Nhi… mình yêu cậu!"