Vài hôm sau đó, cao nguyên đá bước vào ngày lạnh nhất trong năm, thứ lạnh xuyên len, xuyên dạ, lạnh đến mức sương cũng đông lại thành bụi bạc trên cành cây rụng lá. Nhưng cũng là thời gian được mong chờ nhất của những người săn “nguyên liệu truyền thuyết”, trong đó có cả Trần Ca Nhi và một số người ở xóm của cô.
Đồng hồ treo tường mới điểm qua nửa đêm một chút, nhưng vài mái nhà quanh xóm gần chợ nhỏ đã sáng đèn, vì mọi người rục rịch chuẩn bị để đi hái Nấm tuyết đá rừng, hay còn gọi là “bạch linh nhĩ cổ mộc”.
Là một loại nấm cực kỳ hiếm, mọc tự nhiên trên thân cây gỗ mục trên đỉnh cao nhất ở cao nguyên phía đông, chỉ xuất hiện khi có sương muối và nhiệt độ xuống thấp nhất trong năm.
Theo truyền thuyết của người đồng bào, nấm này chỉ có thể thấy được trước bình minh, mỗi người nếu may mắn lắm thì cũng chỉ lấy được duy nhất một lần trong đời, và còn phải nấu bằng nước sương đầu ngày hứng từ lá rừng mới giữ được “linh khí mùa lạnh”. Và được ví như “nấm trường thọ của mùa đông”. Thứ mà người yếu ăn vào thì khỏe lại, người mê ăn vào thì tỉnh giấc, người tuyệt vọng ăn vào thì tim sáng như có đốm lửa.
Và Trần Ca Nhi cần loại thực vật diệu kỳ này. Năm ngoái trời không đủ lạnh, tuyết tan sớm và nấm không nở. Năm nay, cô nhất định phải tìm được, dù rừng lạnh cắt thấu da, dù trời chưa sáng, dù đường đi khó khăn khiến nhiều người bỏ cuộc, bởi vì cô muốn nấu món canh quý nhất trong đời. Không phải để bán cho một nhà hàng, mà là để tặng cho một người.
Một người đã dành cả đời để chăm sóc cô lớn lên mà không cần một lời cảm tạ.
Rất nhanh sau đó, Trần Ca Nhi đã mặc xong quần áo ấm dày khụ như cái bánh trưng, đội mũ len, cuốn khăn và đi gay tay, đeo lên ba lô nhỏ đựng các đồ sinh tồn và sơ cứu cần thiết.
"Xam Xam ờ nhà đợi chị nhé!" Cô cúi xuống vỗ vỗ đầu của bạn nhỏ bốn chân, nhưng nhóc con không chịu, cô đi một bước liền bám dính một bước. Cuối cùng Trần Ca Nhi chịu thua, đành cuốn đứa trẻ vàng ươm này như cái kén, còn gắn trên mũ len của nhóc con một đèn pin nhỏ.
"Đi thôi Ca Nhi ơi!" Ngoài cổng rì rầm vang lên tiếng của bác trưởng thôn và vài cô chú khác nữa. Nhưng loại thực vật quý như vậy tại sao trong xóm không có nhiều người đi tìm? Và cho dù có đông người ở nơi khác đến cũng không lo tranh cướp? Đó là vì rất khó tìm, nếu may mắn tìm được thì việc chế biến cũng phải do chính tay người nhổ chúng làm một cách chỉn chu bằng cả tình yêu, sau đó cho người dùng uống khi canh vừa nấu xong và còn ấm năm phần.
Mọi người đến một xóm nhỏ khác cách đó nửa tiếng chạy xe, men theo một lối mòn lên gần đỉnh Ma Lé. Đường cực kỳ trơn vì tuyết mỏng phủ trên lớp đá xám. Sương giăng mờ cả mặt người. Gió rít từng luồng như tiếng sáo cổ.
Càng đi lên cao càng buốt giá như đóng băng. Mặt đất cứng lại, lốm đốm sương như muối cứng sắc như lưỡi dao. Không khí đặc sệt như thể cắn vào được. Mỗi bước chân nện xuống rêu đá phát ra tiếng “cạch” nhỏ, tựa tiếng đông cứng của sự sống mỏng manh nơi rừng cao.
“Tất cả kiểm tra pháo sáng? Dù có tìm được Nấm tuyết đá rừng hay không, ngay sau khi bình minh lên, phải quay lại đúng vị trí này." Bác trưởng thôn nói lớn, sau khi nhận được đồng thuận của cả nhóm liền chia ra, mỗi người tự tìm vận may của mình.
Một cơn gió lạnh quất ngang. Trần Ca Nhi ngồi xổm xuống kiểm tra lại áo len và khăn mũ của Xam Xam rồi bắt đầu hành trình không thể lùi. Bạn nhỏ bốn chân lặng lẽ bước sát chị của em, lớp lông vàng óng lộ ra ngoài dựng nhẹ, hai cái tai hình tam giác ngẩng cao, như cũng nghe hiểu từng lời của người lớn.
“Tiến lên nào, Xam Xam.” Trần Ca Nhi thì thầm:
“Hai chị em mình cùng tìm Nấm tuyết đá rừng mang về cho bà ngoại nhé!"
Câu nói vừa thoát ra khỏi môi của Trần Ca Nhi, như mang theo hơi ấm của cả mùa đông đang nén lại. Gió trên đỉnh núi thổi mạnh, cuốn lời ấy đi, không tan, mà như một sợi chỉ mỏng bay qua những tầng mây bồng bềnh, rồi lặng lẽ rơi xuống hai miền nhớ.
Cùng một bầu trời cao nguyên đá, cùng một thời điểm, hai con người dưới hai mái nhà đồng thời thức giấc, giống như có một thứ gì đó vô cùng quan trọng trong đời của họ... có thể vụt đi bất cứ lúc nào.