Chương 19

Rất nhanh sau đó, phòng bếp của Trần Ca Nhi như một hộp nhạc vừa mở nắp.

Nồi cơm điện gật gù toả hơi bên góc tủ, nồi canh củ cải rì rầm như đang kể chuyện cổ tích bằng tiếng nước sôi. Trên bếp, tiếng thìa đũa va vào chảo leng keng, mùi lạp xưởng cháy cạnh thơm nức, trứng ốp lòng đào thì tí tách, nghe y hệt tiếng pháo nhỏ đón Tết.

Trong phòng khách, Xam Xam như cô trông giữ trẻ con chuyên nghiệp. Nhóc con ngồi trên thảm len nhung ấm áp ngay cửa vào, và đảm bảo rằng... chị gái nhỏ kia đang ngồi trên sofa xem hoạt hình trong ti vi, mà không phải là chạy lăng xăng rồi trốn ra ngoài đường chơi.

Thi thoảng, bé con Vân Ca lại cười khanh khanh rồi lại nói gà nói vịt với Xam Xam, ríu rít như tiếng chim hót len qua tán lá.

"Cậu nếm thử xem hợp khẩu vị chưa?" Trần Ca Nhi chỉ nồi gang cô vừa cho trứng ốp lòng đào vào om tiêu.

Trịnh Mộc Vân nhìn nồi gang nhỏ xinh đang sôi liu riu, trong đó là một mặt trận trứng lòng đào vàng mịn, nằm nghiêng nghiêng như đang… tắm suối nước nóng phiên bản tiêu đen.

Nước sốt nâu vàng óng ánh, thơm lừng mùi tiêu xay mới, sánh lại như áo khoác nhung ôm lấy từng lát trứng ốp. Hành lá xanh mướt thái nhỏ, rắc trên cùng như... người lữ hành.

"Ca Nhi, cậu nấu món mặn của đỉnh như làm bánh tráng miệng vậy à? Mình chưa thấy món trứng lòng đào om tiêu nào đẹp như này..." Cô thử một chút nước sốt rồi nâng giọng:

"Vị ngon quá, mình chấm mười điểm rưỡi!"

"...? Còn có thang điểm kiểu này nữa hả?" Trần Ca Nhi liếc nhìn vẻ mặt của người kia nhưng chưa kịp nói gì thì cậu ấy đã tới gần:

"Cậu ăn thử miếng trứng này đi, lòng đỏ mềm tan, còn lòng trắng thì run run như vừa được nựng má... " Trịnh Mộc Vân mặt mày khoa trương, cứ như thể cô là người vừa làm ra món trứng tuyệt hảo này. Chỉ là, khi khoảng cách giữa cả hai quá gần, khi câu từ thì có hơi... hình tượng, khi Trần Ca Nhi ngước lên, còn hơi thở của Trịnh Mộc Vân lại trượt nhẹ qua chóp mũi người đối diện, khi lòng đỏ trứng vẫn chưa kịp tan mà trái tim ai đó thì dường như... đã chao đi một nhịp.

Lần đầu tiên Trịnh Mộc Vân chân chính quan sát cô gái đường bột.

"Cậu ấy... rất xinh! Gương mặt thanh tú như hoa lê trong sương, dịu dàng nhưng không yếu đuối. Làn da trắng mịn, ánh mắt to tròn, đôi môi đỏ tự nhiên như cánh đào hơi hé. Tóc đen, dài và mỏng vừa, được búi cao gọn gàng. Trang phục thì siêu quốc dân với áo giữ nhiệt lót lông màu kem, quần pijama caro tông nâu, chân đi dép bông đế bằng." Cô âm thầm đánh giá rồi đưa ra kết luận:

"Cậu ấy giống như một viên kẹo gừng mềm, không lòe loẹt nhưng càng tiếp xúc càng thấy thơm ngọt và ấm lòng...!"

Còn Trần Ca Nhi thì chỉ thấy lúng túng, Trịnh Mộc Vân cao hơn cô rất nhiều, cậu ấy nhìn từ trên cao xuống, còn rất gần, cô có chút không quen nên vội đánh trống lảng:

"Mình là tác giả của món này mà! Cậu ăn đi, hay là mua thêm ít bánh mì chấm với nước sốt?"

"Ờ... ừm... vậy... để mình đi mua!" Trịnh Mộc Vân không lý giải nổi, nhưng cô rất thích làm phụ bếp cho cậu ấy. Đơn cử như hiện tại, dù không biết gần đây có hàng bánh mì nào hay không, nhưng cô vẫn tự tin như thể đã quen đường quen nẻo khiến Trần Ca Nhi phải vội gọi theo:

"Không cần đi xe đâu, cậu ra đầu ngõ rẽ phải là thấy!" Trịnh Mộc Vân "ò" một tiếng rồi sải bước. Còn đi chưa nóng người đã thấy hàng bánh mì nóng hổi toả hương.

"Có phải Mộc Vân đấy không?"

"Cô Mai! Cô cũng mua bánh mì ạ?" Trịnh Mộc Vân tươi cười chào hỏi người phụ nữ trung niên, đây là bạn của mẹ cô, cũng là hàng xóm của Trần Ca Nhi, người mà mấy tháng trước dẫn cô đến nhà của cậu ấy để chuộc Cháo Hành.