Rất nhanh sau đó, sáu sọt mơ đều được vận chuyển vào trong hiên nhà và không rơi rớt quả nào.
Bé con Vân Ca và Xam Xam đang ngồi cạnh nhau ăn xúc xích. Hai đứa trẻ đều tròn vo và ngây ngô. Đứa trẻ ba tuổi thì ngồi trên ghế gỗ, hai cái má bánh bao phồng lên xẹp xuống nhịp nhàng thưởng thức món ăn vặt mà... hiếm hoi lắm mẹ mới cho bé ăn. Đứa trẻ hai tháng tuổi thì ngồi trên nền gạch như cái nấm thực thụ, dè dặt gặm từng miếng nhỏ như sợ hết!
Trong khi đó, Trịnh Mộc Vân tranh thủ đánh giá không gian sống mới của Cháo Hành. Rất đẹp, kiểu đẹp giản dị, ấm áp và đậm chất thôn quê, như một gam màu dịu nhẹ giữa phố thị rực rỡ.
Hai gian nhà cấp bốn có vẻ mới tu sửa lại. Sân mới lát, gạch đỏ, mái tôn đỏ, tường sơn màu vàng kem, cửa chính và cửa sổ bằng kính có song bảo vệ, vừa đẹp vừa kiên cố, và đắm chìm dưới ánh nắng xán lạn xuyên qua các tán cây.
Tổng thể ngôi nhà của Trần Ca Nhi không sang trọng, nhưng thoáng mát và siêu ngăn nắp, đặc biệt là chan chứa cảm giác “ở đây có người sống tử tế!"
Nhưng bất ngờ, ánh mắt chủ homestay "Nhà Trong Mơ" lạc vào phòng bếp của người ta. Thật không thể tin nổi, rất rộng so với các phòng còn lại, và... như một siêu thị bán đồ nhà bếp thu nhỏ được bày biện vô cùng khoa học, với miên man bát đĩa, nồi xoong chảo đủ loại, còn rất nhiều thiết bị, phụ kiện quay chụp...
Đúng lúc Trịnh Mộc Vân đang mắt chữ O mồm chữ A thì chủ nhân của tất cả những thứ này xuất hiện, cô liền không dấu được tò mò hỏi:
"Những thứ này... đều là của cậu à?"
"Đúng vậy, đây là gia tài nhỏ của mình đấy!" Trần Ca Nhi dí dỏm đáp. Trên thực tế thì đúng là như vậy, đối với người có điều kiện thì chẳng đáng gì, nhưng với cô thì là một số tiền không hề nhỏ. Một món lại một món, dần dần, thế giới của những cuộc phiêu lưu đường bột của cô ngày càng đông thành viên.
"Là để quay chụp chuyên nghiệp? Cậu là vlogger? Nhà sáng tạo nội dung nấu ăn à? Tên tài khoản mạng xã hội của cậu là gì?"
Trần Ca Nhi nghe một loạt câu hỏi liên tiếp thì bật cười. Cô hoàn toàn có thể nhân cơ hội này khoe thành quả và kéo thêm người theo dõi, xong cuối cùng cô lại chọn cách khéo léo lướt qua:
"Chỉ là sở thích của mình thôi, không có gì to tát cả. À... mình đang có bánh mới đấy, cậu và Vân Ca có muốn ăn thử và nhận xét giúp mình không?"
"Tất nhiên rồi, là bánh gì?"
"Mình đặt tên là Tuyết Mây."
"?...Tên bánh cũng... hay ho quá đi chứ!" Trịnh Mộc Vân âm thầm nhận xét. Cho tới khi hai chiếc bánh dạng cuộn được mang ra, rồi ăn lên miếng đầu tiên, cô mới thực sự mở mang tầm mắt và tiếp tục đánh giá:
"Trần Ca Nhi này... không phải cô gái giản dị ngốc nghếch đâu, mà là phù thuỷ bột đường sành điệu đấy!"
"Ưmmm... dì ơi, bánh ngon quá ạ!"
"Thật không? Vân Ca phát biểu cảm nhận khi ăn cho dì nghe nào!" Trần Ca Nhi nghiêng đầu, chống cằm nhìn bé con đang vừa ăn vừa lim dim, kiểu rất hưởng thụ.
Vân Ca ba tuổi mím môi suy nghĩ, như thể bé con là đầu bếp nhà hàng năm sao đang được phỏng vấn. Một lúc sau, bé nâng tay chỉ vào miếng bánh trong đĩa, mi mắt cong veo như trăng non:
“Nó mềm như… gấu bông luôn ạ. Còn... mặn mặn, béo béo, và... thơm bùi như kẹo ạ!"
"Vậy con thích bánh này đúng không?"
"Dạ, nhưng con..." Vân Ca đột nhiên dừng lại, gương mặt non nớt, tròn vo như quả hồng chín mọng hơi cúi xuống kiểu ngại ngùng, rồi nhỏ xíu thì thầm một câu khiến mẹ của bé con cũng phải... đứng hình vì độ dẻo mỏ của con gái:
"Con thích dì hơn ạ. Vì dì là người tạo ra bánh ngon ạ!"
"..."