Dưới tán cây hoa hoè đang bung nở li ti, Trịnh Mộc Vân đứng ôm con gái nhỏ trên tay, nắng hè xuyên qua từng kẽ lá, hắt xuống vai hai mẹ con một lớp ánh sáng mềm như sữa ấm.
Bé Vân Ca cầm theo một quả mơ chín, tay còn lại bám chặt cổ mẹ, mắt chớp chớp dõi ra đầu ngõ.
Đúng lúc đó, chiếc Lead huyền thoại của Trần Ca Nhi xuất hiện như một phương tiện siêu năng lực chở cả thế giới.
Phía trước xe, Xam Xam như cục bông vàng đội mũ vải bé xíu, ngồi trong khoang lái đặc chế và lắc lư theo từng ổ gà. Miệng nhóc con he hé như cười vui vẻ, lưỡi hồng đốm nâu đỏ tinh nghịch liếʍ gió, mắt tròn vo sáng như đèn pha, đảo quanh như đang quan sát tình hình giao thông.
Cả xe rung lên theo từng cú nhún, như thể chính nó cũng đang háo hức vì đã về tới nhà, khiến cho tổng thể chiếc xe, chủ cộng với chó con trở thành một khối di chuyển… cực kỳ hài hước, vừa phảng phất sắc màu đời sống lao động phổ thông, vừa đáng yêu, lại còn rất có chí tiến thủ.
Trịnh Mộc Vân không nhịn được khẽ bật cười, còn bé con Vân Ca thì cười khanh khách, lắc vai mẹ và thắc mắc như thật:
“Xe của dì... là xe kem lạc đường à mẹ?"
"?" Trịnh Mộc Vân nghe xong thì cũng thấy giống thật, nhưng người kia gần đến rồi, cô không nỡ cười tiếp sợ làm cậu ấy ngại. Nhưng lại nửa đùa nửa thật nói với con gái nhỏ:
"Đúng rồi, xe của dì là xe kem lạc đến từ cổ tích!"
"Woww!" Bé con mắt mũi tròn vo, phấn khích đến mức suýt làm rơi cả quả mơ trên tay. Nhưng rồi sau một giây im lặng rất trẻ con, khi thấy xe của Trần Ca Nhi dừng lại trước mặt thì nho nhỏ hỏi:
“Dì ơi, Cháo Hành… cũng đến từ cổ tích ạ?”
Một câu hỏi non nớt của trẻ con vô tình khiến không gian ngưng lại một giây. Trịnh Mộc Vân thì vui vì con gái nhỏ nhà cô vẫn còn nhớ em cún như bắp ngô vàng kia. Còn Trần Ca Nhi thì thoáng buồn rất khẽ, bởi vì Xam Xam hiện tại vừa là Cháo Hành, lại vừa như phiên bản thu nhỏ, như món quà đặc biệt mà Xam Xam ở ký ức gửi đến cho cô.
"Sao Vân Ca lại nghĩ như vậy nào?" Cô vừa mở khoá cổng vừa dịu dàng hỏi lại, nhưng trong lòng cô cũng thực sự tò mò, bé con lấy ý tưởng này ở đâu ra?
Rồi câu trả lời cực kỳ nghiêm túc từ một tâm hồn nhỏ khiến thế giới của hai người lớn chợt ngọt ngào:
"Vì bà ngoại con bảo, cổ tích là... những điều làm mình vui lại ạ!"
Trịnh Mộc Vân khẽ sững lại. Trần Ca Nhi vừa mở rộng cánh cổng màu xanh lá cây vừa ngẩng đầu nhìn cô bé.
Bé con ngẫm nghĩ thêm một chút rồi chớp chớp mắt, tiếp tục dùng chất giọng non choẹt và hồn nhiên kể chuyện:
"Lúc mẹ nói Cháo Hành đi ở nhà khác rồi thì... con buồn lắm. Nhưng mẹ còn nói, Cháo Hành rất hạnh phúc, vậy... con cũng hạnh phúc ạ!" Bé con nói xong thì mềm mại dúi quả mơ vào tay mẹ như tặng một kho báu.
Hai người lớn lúc này không ai nói thêm lời nào, chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười hơi cay nơi khoé mắt, nhưng cũng đầy ngọt ngào như chính quả mơ chín cuối mùa mà cô bé vừa ép vào tay mẹ.
Đặc biệt là Trần Ca Nhi, cô cảm thấy, Trịnh Mộc Vân nuôi dưỡng con gái của cô ấy quá tốt rồi, bé con mới ba tuổi mà rất lém lỉnh, và tựa như một cây non nảy mầm từ hạt giống lương thiện, mạnh mẽ vươn mình về phía ánh nắng.
Và trong phút chốc ấy, tiếng "gâu" nhỏ của Xam Xam vang lên sau lưng, nhẹ tênh, như lời đồng tình đến từ cổ tích thật sự.