Trần Ca Nhi thoáng khựng lại. Ánh mắt cô xoay về phía Trịnh Mộc Vân, người đang cúi xuống và cưng chiều ôm trọn cái nấm nhỏ đang lon ton kia vào lòng, y như thể đang ôm một bông hoa vừa nhảy nhót suýt vấp vào nắng lưng chừng.
"Mẹ dặn là không chạy vội vàng rồi cơ mà!" Giọng cô dịu, nhưng mang theo chút nghiêm túc của những lần trái tim vừa hoảng một nhịp. Sau đó mỉm cười nhìn sang vị khách đặc biệt của vườn mơ:
"Giới thiệu với cậu, đây là con gái nhỏ của mình, Trịnh Vân Ca, ba tuổi, hoạt động chủ đạo trong kỳ nghỉ hè này của con bé là đếm mơ và bày trò!"
Trần Ca Nhi bật cười, cô nhìn em bé đáng yêu và nhẹ nhàng nói:
“Dì chào Vân Ca. Dì là Ca Nhi, hoạt động chủ đạo của dì trong hè này là làm bánh tráng miệng, đồ uống và gặp bất ngờ.” Giọng Trần Ca Nhi dịu ngọt như mơ chín cuối mùa, còn mang theo chút tinh nghịch khi nói với bé con ba tuổi, lại khéo léo dùng cấu trúc câu của Trịnh Mộc Vân khiến cô ấy nheo mắt đầy hứng thú.
Rồi hai ánh nhìn chạm nhau qua nụ cười, và bất chợt cùng nhận ra… có một điều gì đó cực kỳ vui tai:
Trịnh Mộc Vân.
Trịnh Vân Ca.
Trần Ca Nhi.
"... Ba cái tên... nghe sao giống một gia đình thể nhỉ?" Suy nghĩ này thoáng chạy qua đầu cả hai, lướt như gió ngang giàn mơ, rồi cùng lúc bật ra tiếng cười rộn rã như chuông bạc.
“Tên của chúng ta đặt cạnh nhau... nghe có tổ chức quá!" Trần Ca Nhi dí dỏm lên tiếng.
“Đúng vậy, là một tổ ba thành viên. Một bánh, một mơ, một hát ca.” Trịnh Mộc Vân đáp, trong mắt ánh và giọng nói đều ánh lên tia hóm hỉnh, như thể đang bắt gặp mình trong chiếc gương phản chiếu từ người kia.
Dựa sát dưới chân Trần Ca Nhi, Xam Xam vui vẻ vẫy cái đuôi bông xoè như chổi lông gà loại một, và đảo mắt nhìn ba cái bóng cười khúc khích với nhau. Hai cái tai hình tam giác bé xíu lắc nhẹ như đang suy nghĩ:
“Hình như mình đang chứng kiến một gia đình… vô tình lắp ráp được thì phải?”
Rất nhanh sau đó, hai xe bắt đầu khởi hành. Trịnh Mộc Vân cùng con gái nhỏ đi ô tô và chở theo bốn sọt mơ thơm phức còn vương mùi nắng. Trần Ca Nhi thì lái chiếc Lead huyền thoại của cô và mang trên mình một “sứ mệnh vĩ đại", là chở theo một sọt mơ căng mọng và… một hành khách bốn chân vô cùng đáng yêu, vàng ruộm như bánh trứng mới ra lò.
Ngày hôm qua, sau khi bé con chính thức trở thành một mẩu quan trọng trong gia đình, Trần Ca Nhi đã đặc biệt tận dụng khoảng trống giữa tay lái và yên xe, để thiết kế thành cabin hạng thương gia mini cho em chó hai tháng tuổi.
Bên trong “khoang lái”, Xam Xam ngồi chễm chệ như ngôi sao nhí. Trên đầu là một chiếc mũ vải bé xíu màu be, có dây cột dưới cằm.
Xe lăn bánh. Gió ùa tới. Xam Xam bật chế độ thám hiểm. Miệng em hé ra như đang vui cười. Hai chiếc tai bé xíu như lá non. Thân hình tròn vo như quả mít mật nhỏ rung nhẹ theo nhịp xe, nhưng thần thái thì vẫn giữ nguyên phong độ, nửa thám tử, nửa nhà thơ.
Một lúc sau, xe rời khỏi đoạn đường bê tông trong ngõ, bon bon ra tới đường quốc lộ. Hai bên bắt đầu hiện ra nhiều nhà cửa, biển hiệu và hàng quán tấp nập. Bạn nhỏ bốn chân lập tức bật chế quan sát phố thị.
Cho đến khi… Một làn khói mỏng lướt qua mũi. Một mùi hương ấm nóng, mằn mặn, cháy cạnh và thơm phức… gợi lại ký ức tiền kiếp của bé con, đời trước bé được chị mua cho món này rồi đấy!
Ngay khi xe chạy ngang khu chợ thị trấn, tai nhỏ của Xam Xam lập tức dựng đứng, mắt sáng rỡ như được bật công tắc. Miệng hơi há, đầu nghiêng bốn lăm độ, mũ vải bay lệch sang một bên, đôi mắt tròn vo nhìn chằm chằm vào quầy bán xúc xích nướng đang tỏa khói nghi ngút.
“Gâu…!!!”
“Gâu gâu gâu!!”
Tiếng sủa non choẹt vang lên, không quá to sợ chị đang tập trung lái xe sẽ giật mình, mà chỉ vừa đủ để gửi tín hiệu "em muốn một cái xúc xích ngon ngon ạ!"
Trần Ca Nhi vừa liếc nhìn liền đoán được ngay, đứa trẻ này là đang muốn ăn vặt đây mà!
Cô cẩn thận dừng xe lại bên lề, ngay trước quầy xúc xích rồi gọi:
"Chị ơi… bán cho em năm cái xúc xích nướng. Loại không cay. Xe em chở đồ nặng không tiện vào, chị cầm ra giúp em với nhé!"
"Có ngay, có ngay!" Chị chủ quán vừa nói vừa thoăn thoắt lấy xúc xích nướng săn săn vàng nâu óng ả, cuộn trong giấy bạc rồi cho vào túi giấy nhỏ có quai xách và mang ra. Còn khuyến mại cho cục rơm trong lòng Trần Ca Nhi hai cọng khoai tây chiên giòn rụm nữa chứ!
Xam Xam ăn ngon miệng đến mơ màng, đỉnh mũi không đen láy như các bạn khác mà hơi nâu đỏ, nghịch ngợm hít hà thêm chút hương vị món ăn đường phố.
Cách đó không xa, Trịnh Mộc Vân liếc nhìn qua kính chiếu hậu và vô thức bật cười.
Phía sau là Trần Ca Nhi cùng chiếc xe tay ga đời cũ, một chó nhỏ lông vàng rối như mây, và một sọt mơ chín được buộc chặt phía đuôi xe.
Xe thì không phải mẫu mới, chó thì chó cỏ. Trang phục của cô ấy cũng chẳng có gì đặc biệt, là quần denim ống suông, áo sơ mi hồng phấn dáng rộng, giày thể thao màu trắng giữ rất tốt nhưng đã hơi sờn. Một tổng thể có thể bị gọi là “siêu đơn giản” nếu đặt giữa phố phường thay đổi chóng mặt này.
Thế nhưng không hiểu sao, hình ảnh giản gị và tự nhiên này lại tạo nên một cảnh sắc khó tả, vừa rất hương vị cuộc sống, lại vừa như thể không thuộc về thế giới gạo tiền sô bồ.
"Trần Ca Nhi kia... thật thú vị. Hoặc là thế giới này quá phức tạp, khiến người thật thà trông ngốc nghếch." Trịnh Mộc Vân âm thầm nghĩ rồi lưu loát rẽ vào ngõ nhỏ, đi thêm một đoạn, cánh cổng sơn màu xanh lá cây có tán cây hoa hoè liền hiện ra.