Chu Hoài Hạ liếc nhìn Thẩm Diệc ngồi ở ghế lái chính, đột nhiên hỏi:
“Anh có phải biết từ trước là chiếc LaFerrari đó bị người ta động tay động chân không?”
“Đương nhiên rồi.” Thẩm Diệc nhún vai, “Xe của tôi làm sao tôi không biết có ai động vào hệ thống chứ.”
Chỉ là trêu em họ tôi chút thôi.
Bảo sao hôm sau lại phát hiện ra nhân viên kiểm tra xe có vấn đề.
Chu Hoài Hạ nhìn Thẩm Diệc chằm chằm, nghĩ thầm: Người này cũng là bậc thầy diễn xuất.
Thẩm Diệc chắp tay trước ngực, giọng đầy chân thành:
“Tôi sắp chán đến mức mốc meo rồi, muốn tham gia cùng các em làm người tốt việc tốt.”
Chu Hoài Hạ bật cười chế giễu: “Một tháng hai vụ mưu sát mà anh cũng có thể nhàm chán cơ à?”
“Chỉ là ngoài ý muốn thôi. Bình thường cuộc sống của tôi chán ngắt.” Thẩm Diệc giơ một tay lên, nghiêm túc nói: “Tôi đảm bảo bọn em nói gì tôi làm đấy”
Chu Hoài Hạ: “Anh có bao nhiêu tiền trong tài khoản?”
Thẩm Diệc ngẩn người: “Cần phí gia nhập à?”
Chu Hoài Hạ: “...”
Thẩm Diệc suy nghĩ một chút, đáp: “Cũng cỡ chín con số.”
Lữ Cẩn ngồi ghế sau nghe thế hít một hơi lạnh: “Tiền mặt thật à?”
Người giàu đúng là khiến người ta ghen tị đỏ mắt.
“Được.” Chu Hoài Hạ bất ngờ đồng ý.
Thẩm Diệc: “Thật?”
Anh lập tức rút ví lấy ra một chiếc thẻ đen, hai tay dâng lên cho Chu Hoài Hạ, diễn xuất cực kỳ nghiêm túc:
“Lão đại, thẻ của tôi, mật mã là...”
Chu Hoài Hạ lạnh lùng cắt ngang:
“Im lặng, lái xe đến tiệm thuốc trước cổng trường.”
---
Trong tiệm thuốc
Chu Hoài Hạ: “Chào chị, em muốn thuê một chiếc xe lăn.”
Nhân viên chỉ ra cửa: “Quét mã chỗ kia nhé, 10 tệ một ngày, 60 tệ một tuần, 200 tệ một tháng, đặt cọc 500 tệ.”
Thẩm Diệc hỏi Lữ Cẩn bên cạnh: “Thuê xe lăn làm gì?”
Ánh mắt Lữ Cẩn hạ xuống nhìn đôi chân lành lặn của anh, đẩy gọng kính rồi nói: “Cho anh ngồi.”
Thẩm Diệc không hỏi lý do, lập tức tiến lên cản Chu Hoài Hạ đang định quét mã: “Mua cái mới đi, tôi không ngồi đồ thuê.”
Chu Hoài Hạ nhớ ra trong tài khoản của mình chỉ có sáu con số, siết chặt điện thoại, nghiến răng nói chậm rãi: “Được, tự anh mua.”
Thẩm Diệc quay sang nhân viên bán hàng, phất tay:
“Chào chị, cho bọn em một chiếc xe lăn mới, loại đắt nhất nhé.”
Chu Hoài Hạ và Lữ Cẩn đứng ngoài cửa cố nhịn cơn thống hận với đám con nhà giàu, nhìn Thẩm Diệc chọn xe lăn mà như chọn siêu xe.
“Có loại chạy điện không?” Thẩm Diệc ngồi thử trên chiếc xe lăn, đẩy vài vòng rồi chê: “Cái này đẩy tốn sức quá.”
Nhân viên: “Hiện tại bọn em không có loại đó.”
Thẩm Diệc tiếc nuối đẩy xe lăn đi một vòng, cuối cùng nói: “Vậy thì cái này đi.”
Sau khi trả tiền, anh tự tay bê xe lăn đặt vào cốp xe, vừa vào ghế lái đã hỏi Chu Hoài Hạ:
“Lão đại, còn cần tôi làm gì nữa không?”
Chu Hoài Hạ xoa nhẹ thái dương: “Đừng gọi tôi lão đại. Anh biết làm giả bệnh án không?”
“Thừa sức.” Thẩm Diệc hỏi: “Muốn bệnh kiểu gì?”
Chu Hoài Hạ bỏ tay vào túi áo, nghiêng đầu dựa vào cửa kính xe, mắt nhắm hờ, trông chẳng khác gì một con robot đột ngột ngắt nguồn điện.
Thẩm Diệc ngơ ngác: “?”
Lữ Cẩn quá quen với cảnh này, bèn đảm nhận vai trò giải thích:
“Bọn em chuẩn bị đi viện điều dưỡng Tùng Sơn, cậu ấy cần một bạn trai gãy chân để qua được vòng kiểm tra tài chính. Anh tự làm cho mình một bộ bệnh án đi.”
Thẩm Diệc lập tức cảm thấy thú vị, lấy laptop ra ngay trên ghế phụ:
“Chúng ta đến viện Tùng Sơn để cứu người à?”
Lữ Cẩn thấy anh mở máy, không hiểu anh làm thế nào mà nhanh chóng vào được hệ thống bệnh án của bệnh viện: “Tìm người.”
Thẩm Diệc: “Người đó tên gì, tôi tra online được.”
Lữ Cẩn đẩy kính: “Đã nói rồi là tính toán ra, ai biết anh ta tên gì, mặt mũi trông ra sao chứ.”
Trong lúc nói chuyện, Thẩm Diệc đã mở hệ thống bệnh án của khoa xương tại bệnh viện, lựa chọn một bệnh án phù hợp.
"Trình độ của anh đỉnh thật." Lữ Cẩn bám vào ghế lái chính, nhìn chằm chằm màn hình máy tính hiện lên bệnh án:
"Khoan đã, quay lại trước một chút, cho tôi xem bệnh án trước đó."
Thẩm Diệc quay lại trang trước để cô ấy xem bệnh án.
"Bệnh án này được đấy. X-quang cho thấy xương đùi trái bị gãy, xương chày và bắp chân phải bị gãy nhiều chỗ, còn có cả kết quả CT xác nhận gãy xương lệch vị trí nghiêm trọng. Anh sửa lại ngày nhập viện lùi trước một tháng, như vậy chân anh không cần bó bột, bây giờ có thể bắt đầu phục hồi chức năng luôn." Lữ Cẩn chỉ vào bản bệnh án trên màn hình: "Bỏ đi tiền sử bệnh cao huyết áp, lý do tai nạn sửa thành… đua xe bị tai nạn dẫn đến hai chân bị thương nặng."
Thẩm Diệc quay đầu lại nhìn cô ấy một cái, nghi ngờ cô ấy đang xen cả cảm xúc cá nhân vào:
"Tôi không đua xe."
Lữ Cẩn: "Anh không đua xe mà mua nhiều siêu xe vậy làm gì?"
Thẩm Diệc: "Tôi có tiền."
Lữ Cẩn: "..."
Sau khi chỉnh sửa xong bệnh án, Thẩm Diệc hỏi:
"Hôm nay chúng ta vào đó luôn à?"
Lữ Cẩn: "Đúng vậy."
Thẩm Diệc gõ bàn phím nhanh như bay:
"Xác minh tài chính và bệnh án ít nhất cũng mất một ngày, tôi tạo luôn một thư mời trực tiếp đi vào."
Anh hack vào hệ thống của viện điều dưỡng Tùng Sơn, tải bệnh án giả và giấy chứng minh tài chính của mình lên, sau đó tạo một thư mời tham quan, thậm chí còn đặt lịch tham quan vào buổi sáng.
"Xong rồi." Thẩm Diệc gửi thư mời cho Lữ Cẩn.
Lữ Cẩn nhìn thư mời, sau đó lại gửi cho Chu Hoài Hạ.
Thẩm Diệc cất máy tính đi, quay đầu nói:
"Chân tôi gãy rồi, không thể lái xe được."
Lữ Cần "..."
Anh bắt đầu nhập vai rồi sao?
Thẩm Diệc: “Cô có bằng lái xe không?”
Lữ Cẩn: "Tôi có bằng lái, nhưng chưa từng lái siêu xe."
Thẩm Diệc chẳng bận tâm:
"Cô cứ lái đi, đâm hỏng cũng không sao."
Lữ Cẩn đẩy gọng kính, bỗng cảm thấy có một cậu ấm nhà giàu gia nhập cũng không tệ.
---
Tại viện điều dưỡng Tùng Sơn, một chiếc Rolls-Royce Phantom đen bóng chậm rãi dừng trước cổng lớn.
Lữ Cẩn hạ cửa kính, đưa ra điện thoại có hiển thị thư mời.
Bảo vệ vẫn là người hôm qua, thoáng nghi hoặc quét mã QR trên thư mời, lập tức thấy lịch hẹn buổi sáng hiện lên.
Anh ta rõ ràng nhận ra Lữ Cẩn, khó mà tưởng tượng cô ấy có thể lái loại xe này, còn tò mò nhìn vào hàng ghế sau.
Thẩm Diệc hạ cửa kính sau, để lộ mái tóc ngắn bạch kim và khuôn mặt lạnh lùng, hỏi:
"Còn chuyện gì nữa không?"
Người bảo vệ lập tức lùi lại, rối rít xin lỗi:
"Xin lỗi."
Một bảo vệ khác bước ra, hướng dẫn họ vào cổng và đỗ xe.
Sau khi xe đỗ xong, Lữ Cẩn quay lại gọi:
"Chu Hoài Hạ, dậy đi."
Chu Hoài Hạ mở mắt chậm rãi ngồi thẳng dậy, nhìn ra bãi cỏ xanh mướt bên ngoài:
"Vào được rồi?"
Lữ Cẩn gật đầu, nhắc nhở:
"Nhân viên ở ngoài đó."
Hai người xuống xe lấy xe lăn. Lúc này, nhân viên viện điều dưỡng đã nhận được thông tin qua bộ đàm, biết trong đoàn có một chàng trai trẻ bị gãy chân.
"Tôi làm cho." Nhân viên tiếp nhận xe lăn từ Lữ Cẩn đẩy tới cửa xe rồi đỡ Thẩm Diệc ra ngoài.
Lữ Cẩn đứng bên cạnh nhìn mà cảm thán, mái tóc bạch kim của Thẩm Diệc cùng dáng vẻ "chân thật" như bị gãy làm cô ấy không nhịn được thán phục.
Ngay sau đó có một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi bước tới giới thiệu:
"Chào mừng các vị đã đến viện điều dưỡng Tùng Sơn. Viện chúng tôi tọa lạc trên lưng chừng núi, cây cối rậm rạp, không khí thiên nhiên rất tốt cho sức khỏe. Chúng tôi còn trang bị thiết bị phục hồi tiên tiến nhất và đội ngũ hộ lý chăm sóc chuyên nghiệp nhất, đồng thời mỗi người đều được cung cấp phương án bình phục riêng biệt với từng người, cũng đảm bảo quyền riêng tư tuyệt đối."
Chu Hoài Hạ nhìn quanh các tòa nhà rồi tùy tiện chỉ vài tòa:
"Đó là khu nào vậy?"
Người phụ nữ nhiệt tình giải thích:
"Những tòa bên trái là khu nội trú. Mỗi tòa có thiết kế phòng khác nhau, lát nữa tôi có thể dẫn các vị tham quan. Còn tòa ở giữa là khu điều dưỡng, chủ yếu là nơi bệnh nhân phục hồi chức năng."
"Vậy còn tòa kia?" Chu Hoài Hạ chỉ vào tòa nhà phía bên phải.
"Cái đó là khu giải trí, nơi đó cung cấp các hoạt động thư giãn cho khách."
Chu Hoài Hạ gật đầu:
"Tôi muốn tới đó xem thử chút."
Tòa nhà đó chính là nơi xảy ra vụ nhảy lầu lần đầu tiên.
Nhân viên đẩy xe lăn của Thẩm Diệc, người phụ nữ dẫn đường, cả nhóm đi về phía bên phải.
Trên đường đi, Chu Hoài Hạ hỏi:
"Bình thường tới khu giải trí có bị giới hạn thời gian không?"
Người phụ nữ: “Bình thường thì ban ngày sẽ không có giới hạn, nhưng vì khách cần điều dưỡng nghỉ ngơi cho tốt nên đến tám giờ tối sẽ dừng các hoạt động giải trí.”
Bước vào tòa nhà, Chu Hoài Hạ lại nói:
"Tôi muốn tham quan từ trên xuống."
Nhân viên đương nhiên không từ chối, dẫn họ lên thang máy.
Người phụ nữ giới thiệu:
"Tầng 6 là khu thư viện, tầng 5 là phòng cờ tướng..."
Thư viện rất rộng lớn. Chu Hoài Hạ thản nhiên đi vòng quanh, phát hiện nơi đây có lắp đặt camera giám sát. Cô quay sang người phụ nữ bên cạnh hỏi: "Tầng thượng của tòa nhà này có lên được không? Tôi muốn nhìn toàn cảnh viện điều dưỡng."
Người phụ nữ thoáng ngẩn người, sau đó xin lỗi: "Thật ngại quá, để tránh xảy ra tai nạn nên chúng tôi thường khóa cửa lên tầng thượng."
Chu Hoài Hạ nhíu mày: "Điều đó có vẻ không hợp pháp theo quy định về an toàn cháy nổ thì phải?"
Người phụ nữ vội giải thích: "Là thế này, chìa khóa tầng thượng do nhân viên thư viện giữ, nếu có vấn đề gì xảy ra thì họ sẽ mở cửa ngay. Mong quý khách không cần lo lắng."
Lúc này Thẩm Diệc cũng hỏi: "Vậy bọn tôi có thể lên xem được không?"
Người phụ nữ hơi khó xử, cúi người nói: "Để tránh sự cố, chúng tôi không khuyến khích khách lên đó. Nhưng nếu quý khách muốn nhìn toàn cảnh, chúng tôi có thể dùng flycam, như vậy sẽ an toàn hơn."
Chu Hoài Hạ nhún vai:"Thôi vậy, khu nằm viện cách xa quá." Cô nhìn chân của Thẩm Diệc, nói tiếp: "Chúng ta không cần đi lung tung nữa. Cho tôi xem sự khác biệt giữa các phòng đi."
Người phụ nữ đáp:"Vâng, mời quý khách xuống phòng khách tầng một ngồi nghỉ trước."
Tại phòng khách tầng một, nơi này được bài trí với những chiếc ghế sofa êm ái, Chu Hoài Hạ vừa ngồi xuống cùng Lữ Cẩn thì nhân viên đã mang tới một chiếc máy tính bảng.
Người phụ nữ đưa máy cho Chu Hoài Hạ, cúi người giới thiệu:
"Đây là An Nhã Uyển, phòng đơn cao cấp, diện tích khoảng 100 mét vuông. Đây là Tĩnh Tâm Các, phòng suite khoảng 180 mét vuông. Ngoài ra còn có Tùng Hòa Đường..."
Chu Hoài Hạ lặng lẽ lướt qua từng bức ảnh, cô chỉ nhìn thấy một góc nhà tắm nhưng đã nhận ra các phòng tại khu bệnh viện của viện điều dưỡng Tùng Sơn khác biệt đáng kể. Hầu như chỉ cần nhìn ảnh phòng tắm thì cô có thể chắc chắn người đàn ông đó đang ở tại An Nhã Uyển.
“Anh nhìn thử một chút xem.” Cô đưa máy tính bảng cho Thẩm Diệc, nói với người phụ nữ: "Chúng tôi muốn tự đi tham quan quanh đây, mọi người không cần đi theo."
Người phụ nữ cùng nhân viên yên lặng rời đi.
Chu Hoài Hạ kín đáo quan sát camera trong phòng khách, sau đó đứng dậy đẩy xe lăn của Thẩm Diệc. Nhìn như đang đi loanh quanh nhưng thực chất cô đẩy anh đến một góc khuất camera. Sau đó cô cúi xuống thì thầm:
"Giúp tôi tra xem vào 10 giờ sáng thứ bảy vào ngày hội thể thao của trường, ai đã lên tầng thượng của tòa nhà này."
Trên chân Thẩm Diệc là chiếc túi đựng laptop. Anh nhướng mày:
"Ngay bây giờ."
Đối tượng là nam giới, ở An Nhã Uyển. Chỉ cần xác định ai đã lên tầng thượng vào thời gian đó, như vậy có lẽ sẽ tìm ra người này.
Khoảng mười phút sau, Thẩm Diệc rời tay khỏi bàn phím, vẻ hơi do dự. Anh lắc đầu với Chu Hoài Hạ.
Chu Hoài Hạ liếc nhìn Lữ Cẩn. Lữ Cẩn tiến tới đẩy xe lăn của Thẩm Diệc rời khỏi phòng khách.
Ba người bước ra bãi cỏ ngoài trời. Thẩm Diệc lên tiếng: "Thời điểm đó không có dữ liệu giám sát camera ở tầng 6."
Chu Hoài Hạ theo bản năng nhíu mày:
"Tại sao?"
Thẩm Diệc mở laptop, chỉ vào màn hình để hai người xem:
"Camera đang được bảo trì. Hai tầng 5 và 6 đều tắt giám sát trong khoảng thời gian đó."
Anh bổ sung:
"Tôi đã tra, thì đây là kế hoạch định kỳ. Hằng năm đều bảo trì vào đúng thời điểm này."
Chu Hoài Hạ thoáng nghĩ ngợi. Đối phương cố ý lợi dụng thời điểm bảo trì để lên tầng thượng tự tử sao? Nhưng nếu là tự tử thì tại sao lại phải tính toán để tránh camera phức tạp đến thế?
Hay chỉ là trùng hợp?
Chẳng lẽ phải chờ tới lần tiếp theo đối phương tự tử tiếp thì mới có thể phát hiện thêm manh mối?
Dù người đó có đặc điểm rõ ràng là ngón chân cái bị bớt đen, nhưng làm sao cô có thể kiểm tra được chân của tất cả bệnh nhân nam ở An Nhã Uyển?
Lữ Cẩn ở bên cạnh huých nhẹ Chu Hoài Hạ, hỏi:
"Còn đặc điểm nào khác không?"
"... Có." Chu Hoài Hạ nhớ lại các lần gặp, hơi ngập ngừng rồi nói:
"Tay của anh ta."
Lữ Cẩn: "Tay sao?"
Chu Hoài Hạ giơ tay trái, tạo thành một hình số "8", ngón tay hơi buông lỏng:
"Luôn như thế."
Mỗi lần cô thoáng thấy mu bàn tay đối phương đều là tư thế đó.
Thẩm Diệc ngồi trên xe lăn nghe hai người trò chuyện, không hiểu lắm nhưng cũng tò mò làm theo hình số 8.
Lữ Cẩn cúi xuống thử tạo hình như cầm súng, sau đó đổi thành hình dạng như móng vuốt. Cô ấy xác nhận lại: "Là thế này hay thế này?"
Chu Hoài Hạ lắc đầu:"Kiểu đầu tiên."
"Giống tay của tay súng lục." Lữ Cẩn ngẩng đầu nói: "Người này có khả năng bị tổn thương thần kinh giữa. Khi cố dùng lực thì bàn tay sẽ tạo hình như vậy, dân gian gọi là "tay súng lục"."
Chu Hoài Hạ lập tức quay sang Thẩm Diệc: "Anh tra bệnh án đi, tìm người nam giới ở An Nhã Uyển, có tổn thương thần kinh giữa."