Chương 23

Anh ta vốn có khuôn mặt thô ráp, lại có ba vết sẹo dài chéo ngang nửa mặt khiến nụ cười càng trở nên méo mó.

Nhưng anh ta lại rất thích cười, mỗi lần cười là lại lộ ra hàm răng trắng bóc.

Nghê Tễ uống một ngụm đồ nóng, ánh mắt dừng lại trên gương mặt rạng rỡ kia một lúc lâu.

“Được. Nhiệm vụ lần này hoàn thành suôn sẻ. Có thưởng, anh mang về cho vợ.”

Trên màn hình vang lên giọng của Nghê Tễ.

Giọng nói của anh rất dễ nghe, như suối băng chảy chậm trong khe núi, mang theo một sự tĩnh lặng và sức mạnh ổn định.

Chỉ nghe giọng thôi, chẳng ai tưởng tượng nổi đó là một kẻ có thể bóp cò súng gϊếŧ người không chớp mắt.

Tới lúc đổi ca, nữ lính gác nấp trên ngọn cây nhẹ nhàng trượt xuống như một cái bóng.

Sau đầu cô là mái tóc đuôi ngựa cao vυ"t, cặp chân dài rắn rỏi.

Khi tiếp đất, cô tiện chân đạp nát một con nhện mặt người to bằng cái chậu đang bò ra khỏi bóng tối.

Một nữ lính tóc ngắn khác vui vẻ bước tới, đưa cho cô một cốc đồ ăn nóng.

Hai cô gái nắm tay nhau, ngồi xuống bên đống lửa.

“Chị à, đội trưởng nói lần này thưởng nhiều lắm.” Cô lính tóc ngắn nói như reo: “Em muốn mua ít kẹo mang về cho lũ nhóc ở trại mồ côi.”

“Không được.” Chị cô vừa tay cầm súng, vừa uống canh, không ngẩng đầu lên.

“Tại sao chứ? Em thật sự rất muốn nhìn tụi nhỏ chạy ào ra cười rộ lên ấy.” Cô em cọ mặt vào vai chị mình làm nũng. Đầu cụng cụng khiến canh trong ly cũng kêu leng keng.

“Mùa đông năm nay sẽ lạnh lắm. Mẹ Mã nói trại thiếu than, thiếu cả thức ăn.” Cô chị đặt ly xuống, vừa bẻ ngón tay vừa đếm: “Phải mua thêm ít bông. Nếu còn dư tiền thì mua thuốc trị tê cóng. Ngón tay của mẹ Mã mỗi năm đông tới là sưng lên không chịu nổi.”

Cô em tóc ngắn không phục, rêи ɾỉ một tiếng rồi cúi đầu xị mặt.

Cô chị liếc nhìn em mình, vươn tay gạt mái tóc ngắn lòa xòa ra sau tai cho cô.

Cuối cùng giơ tay ra hiệu: “Chỉ được mua một chút thôi.”

Cô em tóc ngắn, da dẻ thô ráp lấm lem bùn đất, bỗng vỗ tay vui sướиɠ như một cô bé thực thụ.

Phát hiện Nghê Tễ đang nhìn qua, hai cô nàng đồng loạt lè lưỡi.

Họ làm động tác chào theo kiểu quân đội để xin lỗi, cô chị trừng mắt nhìn em mình một cái.

Bên đống lửa bắt đầu có chút ồn ào.

Một lính gác bị mấy đồng đội kẹp cổ, mặt đỏ bừng.

“Thằng này! Thằng này bảo nó về sẽ cầu hôn với con gái nhà người ta!” Một người trêu chọc.