Ai đó kinh ngạc hỏi:
“Cái thứ đó là gì vậy?”
Một kẻ khác khinh thường đáp:
“Đồ nhà quê, chưa từng thấy à? Đó là thiết bị cá nhân điện tử, có thể kết nối với bất kỳ hệ thống điện tử nào.”
Người bên cạnh hạ giọng đầy kính nể:
“Loại đồ công nghệ cao này chỉ tìm thấy ở di tích thời cổ thôi đấy.”
Có người huýt sáo trầm trồ:
“Đù má, con bé này giàu thật đấy.”
Rồi có kẻ hừ mũi:
“Chứ dẫn đường thì có ai nghèo đâu. Không gả cho hoàng thất thì cũng vào tay quý tộc cả thôi.”
Lúc bọn họ vẫn đang thì thầm bàn tán, màn hình lớn phát lại video bên cạnh khung tra bắt đầu hiện đầy vết nhiễu trắng.
Chỉ sau vài giây, hình ảnh không ổn định chớp nhoáng rồi nhanh chóng phát lại một đoạn video khác.
Cảnh quay dường như vẫn là trong một khu ô nhiễm, nhưng góc nhìn hoàn toàn khác biệt.
Những công trình vặn vẹo, con đường đen đặc phủ đầy ốc sên, bào tử khổng lồ lơ lửng trên không… tất cả đều hiện rõ, sống động, như được ai đó quan sát thật kỹ và khắc sâu trong trí nhớ.
Một nhóm lính đang nghỉ ngơi bên đống lửa.
Phần lớn trong số đó là lính gác.
Họ mặc đồng phục bó sát, mang theo vũ khí đủ chủng loại, hình dáng khác nhau.
Giữa nhóm, có một người đàn ông đeo kính, trông giống nhà nghiên cứu, được mọi người vây quanh bảo vệ kỹ lưỡng.
Dù video chỉ phát được vài giây, những lão binh dày dạn đang theo dõi đều âm thầm gật đầu trong lòng.
Họ đã bắt đầu công nhận — đây là một đội tinh nhuệ, huấn luyện bài bản, kỷ luật nghiêm ngặt, cực kỳ hiếm thấy.
Họ chọn chỗ nghỉ cực kỳ thông minh.
Là một khu phế tích ở vị trí cao, tầm nhìn rộng, phía trước là khoảng đất trống lớn, bất kỳ sinh vật nguy hiểm nào cũng khó có thể tiếp cận mà không bị phát hiện.
Dù vậy, nhóm này vẫn không hề lơi lỏng. Họ bố trí lính canh ở xa, và cả phục binh ẩn mình trong tán cây gần đó.
Người lính gác đảm nhận nhiệm vụ mai phục là một nữ binh, dán sát thân mình vào thân cây, bất động như hòa làm một với vỏ cây.
Nếu không nhờ hiệu ứng của góc nhìn chính từ màn hình, khán giả gần như không phát hiện được sự hiện diện của cô.
Bên đống lửa, các lính gác vừa nói chuyện nhỏ giọng, vừa uống nước, ăn lương khô để hồi sức.
Ánh lửa hắt lên gương mặt họ — người thì trẻ, người thì từng trải.
Dù đang ở trạng thái nghỉ ngơi, tay họ vẫn không rời vũ khí. Một tay cầm thức ăn, tay kia luôn đặt gần bên hông — nơi rút vũ khí nhanh nhất.