Chương 18

Dường như Lâm Uyển đã thắng trong trận chiến này.

Nhưng cô luôn có cảm giác mọi thứ không hề đơn giản.

Đã có mấy khoảnh khắc, cô chắc chắn người lính ấy đủ sức chém đứt một vài cái xúc tu.

Thậm chí cô còn nghiến răng chịu đựng, chờ sẵn cơn đau sắp tới.

Nhưng không có gì xảy ra.

Lưỡi dao sắc bén đến kinh hoàng kia, dường như vào khoảnh khắc quyết định lại dừng lại.

Bên trong nó, ẩn chứa một cảm xúc mà Lâm Uyển chưa kịp thấu hiểu.

Biển sâu tuyệt đẹp và huyền bí vừa bị cuộc chiến khuấy động đến tan hoang.

Những rặng san hô vỡ nát, tảo mềm bị chà nát, những con trai đủ hình dạng cũng bị lật tung.

Đây là thế giới tinh thần do lính gác dựng nên.

Những thứ vỡ vụn, bất ổn đó đều hóa thành bong bóng ký ức.

Từng bóng nước ký ức trôi lên từ đáy biển, bay tán loạn khắp nơi.

Tùy ý để kẻ xâm nhập như Lâm Uyển quan sát.

Và đây mới chỉ là tầng ngoài của cảnh giới tinh thần. Nếu đi sâu hơn, còn có các rạn san hô quanh co, cung điện ẩn giấu nơi âm u.

Trong đó chứa đầy những bí mật chưa ai khám phá, và hiện tại đã mất đi người bảo vệ duy nhất.

Chúng bắt buộc phải mở cửa đón kẻ xâm nhập.

Lâm Uyển hoàn toàn có thể tiến sâu, đọc hiểu, điều khiển, thậm chí là phá hủy.

Nhưng cô biết mình không cần làm vậy. Đáp án cần tìm đã ở ngay trước mắt.

Lâm Uyển trôi giữa những quả bong bóng bay tán loạn.

Cô thấy được vô số hình ảnh ghi lại trong ký ức.

Quái vật hung ác, binh lính nhuốm máu, xác chết la liệt khắp nơi…

Cô quay sang nhìn con cá voi bị trói.

Người đàn ông kia cũng ngẩng đầu từ giữa đám xúc tu chồng chéo, nhìn cô.

Đôi mắt xám đen, xuyên qua từng lớp xúc tu, dán chặt vào cô.

Như đang chờ đợi một kết cục.

Thì ra tất cả… đều là tính toán của cậu ta.

Lâm Uyển cuối cùng cũng hiểu được mọi chuyện.

Đây là kế hoạch của Nghê Tễ, là canh bạc do chính anh lập nên.

Lâm Uyển chỉ là một mắt xích được anh kéo vào ván cược ấy.

Nhưng thứ mà anh ta đem ra đánh cược… lại chính là mạng sống của bản thân.

“Người này thật độc ác với chính mình.” Lâm Uyển thầm nghĩ.

Để có thể thoát ra, anh sẵn sàng đặt cược tất cả lên bàn.

Tất cả những gì Lâm Uyển đang thấy trước mắt, đều là những thứ anh tình nguyện trao ra, sẵn lòng để người khác nhìn thấy.

Và Lâm Uyển, dù đã biết rõ đây là kế hoạch của anh, sau khi thấy hết tất cả những ký ức ấy, vẫn không thể không đưa ra một lựa chọn.