Chỉ là—
Nó còn chưa kịp nói hết câu, chỉ nghe thấy một tiếng “Hút lưu”, ngay sau đó liền cảm nhận được một cơn đau nhức dữ dội, như thể cơ thể bị xé toạc ra một cách thô bạo.
Dưới tốc độ rút đi âm khí kinh hoàng như vậy, Mốc Quỷ hoàn toàn không kịp phản ứng, chỉ có thể cắn răng chịu đựng nỗi đau trong sự kinh hoàng tột độ.
Chuyện này rốt cuộc là… pháp thuật gì mà lợi hại đến vậy?!
Cơn đau thấu tận xương tủy, nó gần như muốn ngất đi. Thậm chí nó còn có thể cảm nhận được âm khí trong cơ thể đang từng chút một bị xé nát và biến mất, sắp sửa tan thành tro bụi.
Ngay khoảnh khắc nó đau đến mức sắp hồn phi phách tán, không biết vì sao, lại mơ hồ nghe được tiếng lòng của Lâm Thiên Linh đối diện.
"Thì ra là vậy."
"Ừm, quả nhiên là vị khoai lang nướng."
**********
Bên kia, giữa làn sương đen lượn lờ, một người mang sát khí kinh hoàng bỗng chậm rãi mở mắt. Trong đôi mắt ấy, những phù văn quỷ dị màu lam sáng rực lên, hắn nhếch môi cười nhạt.
“Có một nơi xuất hiện dao động âm khí ngắn ngủi nhưng vô cùng mãnh liệt.” Một người khác nghiêm túc lên tiếng.
Người nọ nhìn về phương hướng phát ra dao động – chính là vị trí của Lâm Thiên Linh. Nụ cười trên môi hắn dần biến mất, lông mày nhíu lại, gương mặt trở nên nghiêm nghị như thể băng giá vạn năm.
Người nọ mở miệng, giọng nói lạnh lẽo, mang theo khí lạnh vạn năm, đến mức khiến người khác không rét mà run—
“Là cậu ấy.”
“Cậu ấy đã tỉnh.”
“Vậy... khi nào thì chúng ta ra tay?” Người kia lên tiếng hỏi, trong giọng nói mang theo một tia sợ hãi.
“Không cần.” Người nọ lạnh lùng đáp, nhưng trong giọng nói lại có chút dao động.
“Tôi sẽ tự mình đi.”
Tác giả có đôi lời muốn nói:
Lâm Thiên Linh: Nhờ con mốc quỷ này dán sát mặt mà tôi không kìm được hút khí, thế là phát hiện ra cách ăn quỷ, cảm ơn mày, nhờ có mày…
Mốc quỷ: Chẳng khác nào bị lật thuyền trong mương, xui xẻo nhất lại chính là mình.
***
Sau khi nuốt mấy tia quỷ khí vào bụng, Lâm Thiên Linh hài lòng mà híp híp mắt.
Ban đầu, cậu chỉ nghi ngờ rằng con quỷ này có liên quan đến việc cậu ngửi được mùi khoai lang nướng, nhưng còn chưa kịp kiểm chứng thì khoai đã bị đối phương phá hủy mất rồi.
Không ngờ rằng chính vì con quỷ này “dán mặt quá gần”, khiến cậu không kìm được mà hút khí một hơi, thế là vô tình phát hiện ra một cách ăn mới.
Những sợi âm khí mang theo hương vị khoai lang nướng ngọt ngào trôi xuống bụng, chẳng những không làm cậu cảm thấy lạnh, mà ngược lại còn khiến toàn thân từ dạ dày đến tứ chi đều ấm áp hẳn lên, giống như thực sự đã ăn được món khoai nướng mà cậu ngày đêm mong nhớ.
Lâm Thiên Linh cảm thấy mỹ mãn, chỉ tiếc rằng con Mốc Quỷ này lại không có quá nhiều quỷ khí.
Cậu mới hút được mấy hơi mà con quỷ đã vỡ vụn như búp bê sứ, hóa thành tro bụi.
Còn chưa đủ để nhét kẽ răng.