Chương 6

Mốc Quỷ đã chịu sỉ nhục như vậy bao giờ đâu, bắt đầu phồng to cơ thể như khoai lang đỏ, trên người tràn ra luồng khí đen, khuôn mặt trở nên dữ tợn hơn, nó gào lên một tiếng, mang theo sát khí lao về phía Lâm Thiên Linh: “Nếu mày không nghe lời, vậy thì mày đi chết đi!”

Cơn gió đen xung quanh gào thét như dao cắt, từng đợt đè ép lên da thịt Lâm Thiên Linh, không ngừng siết chặt như muốn nghiền nát cậu thành cát bụi.

Mặt Lâm Thiên Linh không đổi sắc đứng giữa cơn cuồng phong màu đen, trông như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, thế nhưng cơn gió màu đen kia lại không hề buông tha cho cậu, ngược lại còn tăng thêm lực độ, áp lực xung quanh bỗng chốc trở nên nặng nề, như muốn ép chặt Lâm Thiên Linh vào một không gian kín, nghiền nát cậu từng chút một.

Do không có xúc giác, cơ thể lại quá cứng nhắc, Lâm Thiên Linh vẫn đứng vững vàng, thậm chí vẻ mặt cũng không hề thay đổi.

Thế nhưng, củ khoai lang đỏ trong tay cậu lại không may mắn như vậy.

Khoai lang đã lạnh ngắt, thậm chí còn bị áp lực nghiền nát thành một đống hỗn độn trên tay Lâm Thiên Linh.

Nhìn phần khoai nướng chưa kịp ăn được mấy miếng, sắc mặt Lâm Thiên Linh cuối cùng cũng thay đổi.

"Khoai của tôi." Lâm Thiên Linh nhíu mày.

Củ khoai lang này, cậu mới chỉ cắn một miếng, còn chưa kịp xác nhận mùi vị, vậy mà đã bị con quỷ trước mặt lãng phí mất rồi.

Lâm Thiên Linh híp mắt, cố nén cảm giác ghê tởm khi chạm vào quỷ, nhanh như chớp tóm lấy con quỷ vừa trốn thoát khỏi tay mình. Động tác của cậu dứt khoát, chuẩn xác và tàn nhẫn, đến mức con Mốc Quỷ kia còn chưa kịp phản ứng thì đã bị siết chặt gáy, hoàn toàn rơi vào bàn tay định đoạt của cậu.

Mặt Lâm Thiên Linh vô cảm nhìn chằm chằm vào con quỷ trước mặt, sắc mặt vô cảm, nhưng trong đôi mắt lại ẩn hiện một tia sáng đỏ sẫm khó nhận ra.

“Mày có bắt ta cũng vô ích.” Mốc Quỷ cười âm trầm, giọng điệu độc địa, “Tao không được tốt, chúng mày cũng đừng mong được yên ổn.”

“Mà mày.” Giọng nó càng lạnh lẽo, như thể thấm đẫm độc tố, “Một khi đã dính vào tao, mày sẽ mãi mãi gặp xui xẻo, vĩnh viễn không thể thoát ra.”

Mốc Quỷ cười nham hiểm, vừa nói vừa tiến lại gần hơn, gần đến mức khuôn mặt quỷ dữ tợn của nó gần như áp sát vào Lâm Thiên Linh.

Lúc này, vẻ mặt luôn điềm nhiên của Lâm Thiên Linh cuối cùng cũng có một vết rạn, cậu hơi ngửa đầu ra phía au, nhẹ nhàng hít vào một hơi.

“Những lá bùa của đạo sĩ không thể hoàn toàn tiêu diệt bọn tao.” Con quỷ tiếp tục nói, đôi mắt u ám đầy tà khí lóe lên tia đắc ý khi nhìn Lâm Thiên Linh, trên khuôn mặt méo mó của nó, một nụ cười đáng sợ hiện ra.

“Chi bằng ngoan ngoãn cúng tế cho tao, hầu hạ tao thật tốt, nếu tâm trạng tao vui vẻ, có lẽ tao sẽ chỉ hút một ít vận khí của mày thôi…”