Chương 3

Ông ta hít một hơi lạnh, trong lòng hoảng loạn mà hoảng sợ thầm nghĩ.

Đối phương vừa nhấn mạnh hai chữ “người sống”.

Có phải có nghĩa là… ông ta sắp không còn là “người sống” nữa không?

Không chỉ có như thế.

Ông ta thấy đối phương liếc về phía quầy bán khoai lang đã bị dọa chạy mất, trong ánh mắt vô cảm rốt cuộc hiện lên một tia cảm xúc.

“Hơn nữa.” Mặt đối phương vô cảm mà tiếp tục nói một câu, giọng nói còn đáng sợ hơn ban nãy.

“Vì ông…”

“Quán khoai lang đã bỏ chạy mất.”

Đạo sĩ giả bị ánh mắt của Lâm Thiên Linh nhìn chằm chằm mà sởn gai ốc.

Ông ta thấy mắt đối phương hơi đỏ lên, cảm nhận được khí thế áp đảo đáng sợ, chân mềm nhũn, suýt chút nữa đã quỳ xuống đất.

Ông ta chỉ định kiếm chác chút tiền từ mấy người này thôi, ai ngờ hôm nay lại xui xẻo đến mức gặp phải quỷ!

Đạo sĩ giả vô cùng hối hận, chỉ thiếu điều dập đầu sám hối.

Ngay cả Lưu Văn Tĩnh đang ăn dưa hóng chuyện ở bên cạnh, cũng không dám thở mạnh mà lặng lẽ lùi về sau mấy bước, phân vân không biết có nên khuyên người ta bình tĩnh chút hay không. Dùng bạo lực giải quyết vấn đề có vẻ không ổn lắm, lỡ thành án mạng thì sao?

Trong bầu không khí căng thẳng, Lâm Thiên Linh lạnh lùng lấy điện thoại ra.

“Xin chào, tôi vừa bắt được một kẻ giả danh đạo sĩ lừa đảo ở khu CBD. Hắn cưỡng ép bán hàng, vi phạm luật xử phạt quản lý an ninh trật tự và luật bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, còn có dấu hiệu lừa đảo…”

Giọng điệu của cậu vô cùng chuyên nghiệp, thuật lại sự việc và cả các điều luật liên quan, đến cả mức án dành cho đạo sĩ giả mà cậu cũng đã nghĩ sẵn.

“Tất cả những điều trên đều là sự thật, về danh tính và số chứng minh thư…”

Mọi người còn đang chăm chú lắng nghe, thì bỗng thấy đôi tay cậu nắm chặt điện thoại hơn, ánh mắt dừng trên màn hình quảng cáo lớn của quảng trường đang chiếu ảnh Lâm Thiên Linh vô cùng đẹp trai.

Sau một thoáng trầm mặc, ánh mắt cậu trở nên phức tạp, chậm rãi mở miệng nói một câu: “Ghi danh tôi là công dân nhiệt huyết là được.”

Đạo sĩ giả sợ đến suýt tè ra quần: ??

Lưu Văn Tĩnh, không ngờ câu chuyện lại phát triển theo hướng này: ???

******

Đạo sĩ giả vốn đã có tiền án tiền sự nên bị giải đi, Lưu Văn Tĩnh hỗ trợ lấy lời khai, sau đó quay lại quảng trường CBD, cảm thấy mọi chuyện cứ như một giấc mơ.

Cô cứ tưởng mình sẽ không có cơ hội trực tiếp nói lời cảm ơn, nhưng không ngờ chàng trai kia vẫn còn đứng ở góc quảng trường.

Thậm chí, tư thế của cậu cũng chẳng khác gì lúc nãy.