“Ông vừa nói là ai sắp gặp đại nạn?” Giọng nói của Lâm Thiên Linh mang theo ý cười, đôi mắt xinh đẹp hơi nheo lại, nhìn về phía vị đạo sĩ kia.
Đạo sĩ run lên dữ dội hơn.
Lưu Văn Tĩnh đã hoàn toàn sững sờ.
Cô nhìn chàng trai trước mặt, chính là một tay cậu kéo người suýt nữa bị đè bẹp như bánh nhân thịt, giờ lại dọa cho vị đạo sĩ kia run rẩy như cầy sấy. Cô cúi xuống nhặt củ khoai lang nướng rơi xuống đất vì chấn động lúc nãy, nhẹ nhàng thở dài một hơi:
“Xem ra, bói toán không thể cứu được người Trung Quốc.”
“Có tiền đi xem bói, chẳng bằng vào phòng tập thể hình tập luyện.”
“Hoặc mua thêm vài củ khoai lang nướng ăn cho chắc bụng cũng hợp lý.”
Tác giả có chuyện muốn nói:
Lưu Văn Tĩnh: "Mặt ông ta còn trắng hơn cả người chết ba ngày."
Lâm Thiên Linh: "Không sao, tôi còn đã chết bảy ngày rồi."
Đạo sĩ: "Đệt, đây là thứ quái quỷ gì thế này?!"
Lưu Văn Tĩnh (cảnh giác): "Câu tiếp theo của ông phải là có muốn đi học bơi, tập gym không chứ?"
***
Lưu Văn Tĩnh chớp mắt đầy bối rối, theo bản năng nhận lấy đồ vật đối phương đưa qua, đến khi định thần lại mới nhận ra vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Vừa rồi là tốc độ của con người sao?
Cô có hơi chấn động nhìn chàng trai trước mặt, há miệng định nói gì đó, nhưng lại chẳng tìm được từ ngữ thích hợp để mô tả tình huống hiện tại.
Vì chuỗi hành động vừa rồi, chiếc mũ của Lâm Thiên Linh hơi lệch đi, để lộ hoàn toàn đôi mắt dưới lớp vành mũ.
Thật sự… rất giống Lâm Thiên Linh.
Cô cứ trợn mắt há hốc mồm nhìn, trong khi hai chân vị đạo sĩ kia thì run rẩy, bò dậy khỏi mặt đất rồi định bỏ chạy.
Vừa chạy, ông ta vừa hoảng sợ hét lên như thể có ma quỷ đuổi theo sau: “Quái! Yêu quái!”
Tốc độ trốn chạy của ông ta thậm chí còn nhanh hơn bài kiểm tra chạy 800 mét của cô.
Nhưng Lâm Thiên Linh còn nhanh hơn.
Cậu như phản xạ có điều kiện mà vươn tay chụp lấy cổ áo của đạo sĩ giả, nhấc bổng người lên như xách một con gà.
“Ông là một kẻ lừa đảo." Lâm Thiên Linh hơi nhíu mày, giọng điệu mang theo chút chán ghét.
“Còn không biết xấu hổ đi nói người khác là yêu quái?”
Đạo sĩ giả bị Lâm Thiên Linh kéo lên, đối diện với một kẻ sở hữu sức mạnh đáng sợ như "yêu quái", ông ta căn bản không thể giả bộ làm cao nhân được nữa, run rẩy mở miệng cầu xin: “Tôi, tôi chỉ muốn kiếm ít tiền sinh hoạt, thật sự không có ý xấu! Xin cậu tha cho tôi đi!”
Nghe vậy, sắc mặt Lâm Thiên Linh càng lạnh hơn.
Đôi mắt đẹp kia hơi hơi nheo lại: “Ông là một con người sống, sao có thể thiếu tiền sinh hoạt?”
“Tôi... một người bạn của tôi, một xu dính túi cũng không có, một bữa cơm cũng không kiếm nổi, hắn có đi lừa đảo người ta đâu?”
Lâm Thiên Linh nói mà chẳng thấy xấu hổ chút nào.
Xong rồi.
Đạo sĩ giả nghe đến từ “người sống” thì cả người đông cứng lại, không còn nghe được gì khác nữa.