[Lâm Thiên Linh Một Đường Bình An]: Làm fan của Lâm Thiên Linh thật không dễ dàng gì, chờ qua một tháng nữa chúng tôi còn tổ chức lễ tưởng niệm, đến lúc đó tôi sẽ dẫn cậu theo.
Vì hai người đã trò chuyện khá lâu, sau khi gửi địa chỉ, Lưu Văn Tĩnh còn cẩn thận dặn dò thêm vài câu.
[Lâm Thiên Linh Một Đường Bình An]: Đúng rồi, đến lúc đó đừng đeo loại khẩu trang che kín mặt khi ăn cơm, dễ dọa người lắm đấy, đã là fan, đừng làm mất mặt Lâm Thiên Linh.
Lâm Thiên Linh im lặng.
…… Xin lỗi nhé, có vẻ tôi mới là người đang làm mất mặt chính mình.
-------
Sau khi có được địa chỉ, Lâm Thiên Linh không chút do dự, lập tức đi đến lễ cúng thất đầu của mình.
Đêm dài lắm mộng, cậu sợ quỷ chạy mất.
Lúc đến nơi, khách khứa gần như đã về hết, chỉ còn lại anh cả và anh hai đang bận rộn thu dọn.
Lâm Thiên Linh khẽ mím môi.
"Hình như anh bị hoa mắt hay sao ấy?" Anh cả Lâm Thiên Linh là Lâm Tư Nguyên dụi mắt, giọng nói mang theo sự không chắc chắn, "Vừa nãy… hình như anh nhìn thấy Linh Linh."
"Chắc là do anh nhớ nó thôi." Anh hai Lâm Nguyên Bạch thở dài, giọng điệu có chút phiền muộn.
"Không ngờ xa nhau lâu như vậy." Lâm Nguyên Bạch lại thở dài, "Thế mà bây giờ lại không còn được gặp lại nữa."
— Thật ra không phải là không thể gặp, chỉ là sợ nếu gặp rồi thì lại dọa mọi người chạy mất.
Lâm Thiên Linh nghe anh cả và anh hai nói chuyện, trong lòng âm thầm nghĩ.
Cậu lại một lần nữa kéo thấp mũ xuống, lặng lẽ không một tiếng động đứng trong góc tường.
Rõ ràng là tang lễ của chính mình, vậy mà bản thân lại có cảm giác như một tên trộm.
"Đúng rồi, anh cả, mấy người trước đây đều nói khu đất chúng ta mua cho Linh Linh có quỷ quấy phá."
"Hôm nay em mời thầy phong thủy đến xem thử." Anh hai Lâm Nguyên Bạch như nhớ tới chuyện gì, nói với Lâm Tư Nguyên, "Em biết anh và ba mẹ không tin mấy chuyện này."
"Vớ vẩn." Lâm Tư Nguyên lạnh lùng đáp.
Nhìn sắc mặt anh trai, Lâm Nguyên Bạch lập tức đoán được đối phương muốn nói gì, vội giải thích: "Nhưng những chuyện này thà tin là có còn hơn không."
"Em chỉ lo lỡ có cô hồn dã quỷ nào đó đến cướp đồ cúng của Linh Linh…" Thấy sắc mặt Lâm Tư Nguyên có phần dịu lại, Lâm Nguyên Bạch tiếp tục bổ sung.
"Hơn nữa, tang lễ chúng ta cũng đã tổ chức xong xuôi rồi, làm thêm chút cho chu đáo thì cũng không thiệt gì."
"Được rồi." Sắc mặt Lâm Tư Nguyên dần dịu đi.
Vốn dĩ không tin vào quỷ thần, nhưng sau khi tự hỏi một lúc, y lại phá lệ gật đầu đồng ý.