Chương 47: Em xem đi

Mà ngẫm lại cũng phải thôi, một người bình thường sao lại có thể bị cả bầy rắn cắn chết tươi, đến nỗi suýt nữa thì đến cả da thịt cũng bị gặm sạch cơ chứ. Một ngôi mộ bình thường, sao lại có thể quanh năm suốt tháng bị rắn quấn quanh, cỏ cây không mọc nổi, lại còn thường xuyên bị sét đánh nữa chứ.

Đến lúc này, tôi mới chợt hiểu ra, tại sao bà thím bảy lại nói mọi báo ứng đều đổ lên đầu nhà chúng tôi. Hóa ra, đó không phải chỉ là những lời bà ta nói trong lúc nhất thời tức giận.

Bị chúng tôi nhìn chằm chằm, người tài xế có vẻ ngượng ngùng, bèn cười hề hề hai tiếng rồi chỉ vào tấm danh thϊếp trong tay tôi, cười lớn nói: “Người đẹp ơi, tôi tên là Soái Ca. Nếu cần dùng xe hay muốn hỏi chuyện gì, thì cứ gọi cho tôi nhé.”

Anh ta vừa gọi tôi là người đẹp, lại vừa tự xưng mình là Soái Ca, thật đúng là chẳng có chút thành ý nào cả.

Thế nhưng, khi tôi cúi đầu nhìn xuống, thì lại thấy trên danh thϊếp, hai chữ “Soái Ca” được in to đùng một cách đầy ngạo nghễ.

“Họ Soái, tên Ca, là do ba mẹ tôi đặt, cô đừng hiểu lầm nhé.” Nói rồi, anh chàng Soái Ca liền nổ máy xe, vẫy vẫy tay chào chúng tôi rồi nhanh chóng phóng đi.

“Thú vị thật.” Bạch Thủy đang cõng A Đắc trên lưng, nhìn theo chiếc xe của Soái Ca đã đi xa khuất dạng trong làn bụi, rồi khẽ cười lạnh hai tiếng.

Nhờ có sự chỉ dẫn của Soái Ca, mộ của ông nội tôi rất dễ tìm. Đó là ngôi mộ lớn nhất ở sườn núi, nằm ở vị trí thấp nhất, cỏ cây không mọc nổi, cả mộ đá và bia mộ đều bị sét đánh cho cháy đen.

Khi tôi và Bạch Thủy đứng trước ngôi mộ, Bạch Thủy khẽ nhíu mày. Cùng lúc đó, A Đắc vẫn đang hôn mê bất tỉnh bỗng rên lên khe khẽ hai tiếng, miệng há ra thở hổn hển từng ngụm lớn, mí mắt lại bắt đầu giật giật, rõ ràng là cậu đang rất khó chịu.

“Hừ!” Bạch Thủy hừ lạnh một tiếng, đặt A Đắc xuống bãi cỏ ở phía xa, rồi quay lại trừng mắt nhìn tôi nói: “Nhà em đúng là đáng đời phải chịu báo ứng.”

Tôi có chút không hiểu, thì đã thấy Bạch Thủy sải bước về phía mộ của ông nội tôi. Dường như, anh càng tiến lại gần ngôi mộ, thì lại càng cảm thấy khó chịu, bước chân cũng ngày một nặng nề hơn.

“Đừng! Đừng! Đừng mà…!” A Đắc đang trong cơn hôn mê bỗng hét lên những tiếng đầy sợ hãi, thân thể co giật không ngừng, miệng há lớn liên tục la hét và thở dốc.

Làn da trên trán cậu bắt đầu chuyển động một cách chậm rãi, rồi những chiếc vảy nhỏ li ti cũng dần dần nhú ra.

“Bạch Thủy!” Tôi sợ A Đắc xảy ra chuyện, liền hét lớn về phía Bạch Thủy: “A Đắc đang rất khó chịu, anh dừng lại một chút đi!”

Thế nhưng, anh dường như không hề nghe thấy tiếng gọi của tôi, vẫn từng bước một kiên định tiến về phía ngôi mộ của ông nội.

Khi đến bên cạnh ngôi mộ, anh đột ngột vung tay một cái, chỉ nghe thấy tiếng “soạt soạt” vang lên, bộ xương rắn khổng lồ kia liền tức thì từ dưới đất vọt lên, nhanh chóng xoay vòng trên nền đất mộ. Chẳng mấy chốc, nó đã gạt hết lớp đất trên bề mặt, để lộ ra một cỗ quan tài.

“Em lại đây.” Bạch Thủy quay đầu lại, nhìn tôi.

Trong mắt anh ngùn ngụt lửa giận, đôi môi mím chặt, vẻ phẫn nộ trên mặt dường như sắp phá tan lớp da mà phun thẳng vào người tôi: “Em lại đây mà xem, xem rốt cuộc nhà em đã làm ra chuyện tàn nhẫn đến mức nào.”

Chỉ nhìn biểu cảm trên gương mặt và nghe giọng điệu của Bạch Thủy, tôi cũng có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ trong anh đang bốc lên dữ dội đến nhường nào.

Dù nắp quan tài còn chưa mở ra, anh dường như đã thấu thị được thứ bên trong, ngay cả A Đắc cũng đang đau đớn quằn quại trên mặt đất. Tôi nhìn vào đôi mắt đang cuồn cuộn lửa giận của Bạch Thủy, nhẹ nhàng đặt A Đắc xuống thảm cỏ rồi nhét cây gậy lông vũ đen vào lòng cậu, hy vọng cậu sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Sau khi chạm vào những chiếc vảy đang mọc ra trên trán cậu, tôi chậm rãi đứng dậy, nén nỗi sợ hãi để từng bước một tiến về phía Bạch Thủy.

Khi tôi bước vào trong, khúc xương rắn kia từ từ lùi lại, nó phát ra những tiếng rít trầm đυ.c về phía Bạch Thủy, dường như ngay cả nó cũng cảm nhận được nỗi đau đớn này. Xung quanh ngôi mộ là những phiến đá xanh vỡ vụn, đen kịt vì bị sét đánh. Lớp bùn đất bị xương rắn quét sang một bên trông nhầy nhụa và ẩm ướt, khi giẫm chân lên mang theo một cảm giác lạnh lẽo thấu xương.

Cỗ quan tài kia trông có vẻ đã khá lâu đời, gỗ quan tài rất lớn và dày dặn, hơn hẳn loại đóng ở các tiệm bây giờ. Dù đã bị chôn dưới đất mười mấy năm nhưng nó chẳng hề bị hư tổn chút nào, ngay cả lớp sơn trên đầu quan tài cũng chưa hề bong tróc.

"Em mở nó ra đi." Bạch Thủy lạnh lùng ra lệnh, giọng nói trầm xuống đầy áp lực: "Em nên tự mình nhìn xem cha em đã tự tay chôn cất thứ gì ở trong này."