Chương 43

Miếu Xà Tiên!

Tôi giật nảy mình. Nhìn đám dân làng phía sau họ, tôi hoàn toàn không thấy bóng dáng bốn tên đồ đệ của Hoàng đạo sĩ đâu cả. Tôi vội ngẩng đầu nhìn Bạch Thủy, lòng bàn tay túa ra mồ hôi lạnh. A Đắc vẫn còn đang ở miếu Xà Tiên!

“Ừm.” Bạch Thủy khẽ hừ một tiếng, rồi trao cho tôi một ánh mắt trấn an. Anh đột nhiên há miệng, phát ra một tiếng kêu trầm thấp.

Ngay lập tức, một loạt tiếng “xì xì” vang lên. Mẹ của A Man bỗng từ trên mái nhà lao vọt xuống, há miệng cắn phập vào người Hoàng đạo sĩ, rồi điên cuồng cắn xé khắp người ông ta.

“A!” Đám dân làng sợ hãi vội vàng lùi lại.

Bạch Thủy kéo tôi từng bước đi ra ngoài, giọng nói lạnh băng: “Ta đã nói ta không gϊếŧ người, nhưng không có nghĩa là ta không thể để thứ khác gϊếŧ người.”

“Vân Xá!”

Khi chúng tôi vừa bước đến cửa, bà thím bảy đột nhiên thét lên một tiếng chói tai: “Mày không muốn biết cha mày đang ở đâu sao?”

Nghe thấy tiếng hét của bà thím bảy, chân tôi liền khựng lại. Trong suốt mười tám năm ngắn ngủi của cuộc đời mình, tôi có bà ngoại, có mẹ, có em trai, nhưng lại chưa từng biết mặt cha.

Bà ngoại cũng từng nói với tôi rằng, cha tôi vì sợ tôi là "giống rắn" nên từ lúc mẹ mang thai đã muốn phá bỏ tôi rồi. Sau khi tôi ra đời, ông ta đón mẹ tôi về nhưng vẫn bỏ mặc tôi lại chỗ bà ngoại, chưa từng hỏi han một lời. Có thể nói, hai cha con chúng tôi có lẽ còn chưa từng gặp mặt nhau.

Sau này mẹ tôi đâm ông ta ba nhát, ông ta trốn khỏi bệnh viện rồi bặt vô âm tín. Vậy mà bây giờ bà thím bảy lại đột nhiên nhắc đến người này, khiến tôi vừa ngạc nhiên vừa thấy nực cười.

"Mày không biết đâu nhỉ? Lũ "giống rắn" này sau khi được nuôi lớn, ông ta sẽ đến thu hoạch đấy." Bà thím bảy cất lên một tiếng cười chói tai, rồi bất ngờ lao về phía mẹ của A Man, gào lên: "Đồ đàn bà không biết xấu hổ, nếu không phải mày quyến rũ chồng tao thì làm sao ra nông nỗi này."

Mẹ A Man đang điên cuồng cắn xé đạo sĩ Hoàng, không ngờ lại bị bà thím bảy xô ngã. Bà ta nhất thời kinh ngạc nhưng đã ngã sõng soài trên đất, đến khi định lật người dậy thì lại đau đớn lăn lộn.

"Ha! Ha!" Trong tay bà thím bảy không biết từ đâu ra có một con dao lá liễu mỏng dính, lúc này đang không ngừng nhỏ máu xuống.

Còn mẹ A Man thì ôm lấy cái bụng đang tuôn máu, gương mặt lộ vẻ vừa đau đớn vừa phẫn nộ. Giữa kẽ tay bà ta có những con rắn nhỏ dài ngoằng chưa thành hình trườn ra. Bà ta ngẩng đầu hét lớn một tiếng, bất chấp con dao trong tay bà thím bảy mà lao tới cắn xé loạn xạ.

Khi bà ta buông tay, từ phần bụng bị rạch toác, những con rắn nhỏ đã thành hình và còn sống không ngừng tuôn ra, nhưng chúng chỉ bò lổm ngổm trên đất vài cái rồi chết.

"Đi thôi!" Tôi thực sự không muốn nhìn cảnh tượng máu me đầm đìa này thêm một chút nào nữa.

Từ những lời bà thím bảy vừa nói, có thể đoán được mẹ A Man có lẽ đã gian díu với ông chú bảy, nếu không thì bà ta đã chẳng căm phẫn lao đến như vậy. Hơn nữa, ông chú bảy làm sao mà biết được chuyện trưởng thôn qua lại với A Man?

E rằng chính là lúc ông ta đang hú hí với mẹ A Man thì tình cờ bắt gặp trưởng thôn đang ức hϊếp A Man.

Lúc này, dân làng đều đã bị dọa cho chết khϊếp, ai nấy đều sợ hãi lùi về sau, hoàn toàn không còn để ý đến tôi và Bạch Thủy nữa.

Trong lòng tôi vẫn canh cánh lo cho A Đắc ở miếu Xà Tiên, sợ mấy tên đệ tử của lão đạo sĩ Hoàng đã làm gì nó, nên trên đường đi tôi không ngừng giục Bạch Thủy.

Tốc độ của anh cực nhanh, chỉ trong nháy mắt, chúng tôi đã đến bên ngoài miếu Xà Tiên. Vừa đến nơi, tôi liền nhìn thấy có vết máu tươi ở ngay cổng miếu.

Tôi vội vàng chạy vào trong miếu, thì thấy A Đắc đang nằm yên ổn bên dưới thần tọa, trong lòng vẫn ôm khư khư cây gậy lông vũ màu đen đó. Còn bên cạnh cậu, khúc xương rắn mỏng mảnh cùng sinh ra với tôi rít lên một tiếng với Bạch Thủy rồi trườn vào bên trong cánh cổng sắt, đến một cái liếc mắt cũng không thèm dành cho tôi.

"Có người đã đến, nhưng Bạch Tư đã đuổi chúng đi rồi." Bạch Thủy đưa tay sờ lên người A Đắc, hiếm hoi lên tiếng an ủi tôi.

Tôi gật đầu, đang định ngồi xổm xuống thì Bạch Thủy đột nhiên đưa tay đặt lên bụng dưới của tôi.

Lòng bàn tay anh lành lạnh, dù cách một lớp vải vẫn khiến bụng dưới của tôi cảm thấy lạnh buốt. Nghĩ đến ý đồ của anh, cả người tôi căng cứng lại.