Chương 41

Tôi không biết bản lĩnh của Bạch Thủy mạnh đến đâu, nhưng một tấm lưới mà ngay cả A Đắc cũng có thể tông rách, sao anh lại không thể chứ?

Hơn nữa, anh có thể lấy được vòng tay xương rắn từ tay mẹ của A Man đang bị Hoàng đạo sĩ đã đuổi theo, chứng tỏ Hoàng đạo sĩ căn bản không phải là mối đe dọa đối với anh.

Anh không phủ nhận, cũng không thừa nhận, chỉ lặng lẽ nhìn ra màn đêm bên ngoài, giọng nói trầm thấp và khàn khàn: “Đây là điều mà nhà em đã hứa với tôi. Tôi đã đợi em mười tám năm rồi.”

“Vậy tại sao anh còn phải hỏi em? Hơn nữa, làm sao em biết được anh có lừa ta hay không?” Tôi đột ngột đứng bật dậy, trừng mắt nhìn Bạch Thủy: “Ai trong nhà em đã hứa với anh?”

Bạch Thủy thu hồi ánh mắt, rồi nhìn tôi một cách trĩu nặng, từng bước, từng bước tiến về phía tôi. Anh chỉ khẽ vung tay một cái, toàn bộ y phục trên người tôi liền biến mất trong nháy mắt.

Trong hang đá âm u lạnh lẽo, làn da trần trụi của tôi lập tức nổi lên một lớp da gà.

Thế nhưng, tôi vẫn đứng thẳng tắp như vậy. Cơn thịnh nộ chưa từng có đã tiếp cho tôi lòng dũng cảm vô hạn. Tôi trừng mắt nhìn Bạch Thủy, cất giọng cười lạnh: “Anh nói anh đã đợi em mười tám năm, nhưng xà cốt được sinh ra cùng em lại không phải là anh, mà là con rắn trong động kia. Rốt cuộc các người có quan hệ gì? Và anh đợi em, chẳng lẽ chỉ để cùng em sinh ra những con rắn con thôi sao? Nếu vậy, tại sao anh không hạ giống ngay từ đầu?”

“Vân Xá, chẳng lẽ mẹ em chưa từng nói với em, bà ngoại em cũng chưa từng kể cho em nghe, rằng em chính là đứa trẻ đã bị bỏ rơi hay sao?” Bạch Thủy áp sát lại gần, bàn tay anh vuốt ve gương mặt tôi, rồi từ từ lướt xuống.

Bàn tay ấy trượt qua chiếc cổ thon dài, rồi dừng lại nơi xương quai xanh, sau đó lại chậm rãi đi xuống nữa.

Anh vuốt ve tôi tựa như đang thưởng thức một món đồ thủ công mỹ nghệ, từng chút một khám phá: “Nếu họ đã không nói với em, thì tôi cũng sẽ không nhắc lại. Nhưng có một điều chắc chắn, em muốn cứu A Đắc, thì phải nghe lời tôi. Tin hay không, tùy em!”.

Trái tim tôi như rơi thẳng xuống vực sâu băng giá. Tôi nhìn thẳng vào Bạch Thủy: “Câu hỏi cuối cùng, tại sao anh lại phải nói cho em biết? Kể cả khi anh lén lút hạ giống, em cũng sẽ không thể nào biết được?”

“Là vì giao hợp giữa người và rắn…” Giọng Bạch Thủy mang theo một tiếng thở dài. Quần áo trên người anh tựa như lột da mà trút bỏ. Anh cũng trần trụi như tôi, chậm rãi tiến lại gần, vòng tay ôm lấy eo tôi, ép tôi dán chặt vào người anh.

Anh từ từ cúi đầu, cắn nhẹ vào vành tai tôi, thì thầm: “Sinh ra xà chủng thì vô cùng dễ dàng, chỉ cần hạ giống là được. Nhưng một xà chủng mang hình người thực sự, lại cần đến tình yêu của người con gái.”

Tôi đột ngột ngẩng đầu, không thể tin nổi mà nhìn Bạch Thủy, giọng nói khàn đặc đến mức chính ta cũng thấy xa lạ: “Tình yêu của người con gái?”

“Đúng vậy, cho nên phải cần em đồng ý.” Bạch Thủy chậm rãi mυ"ŧ mát trên cổ tôi, giọng nói trở nên trầm ấm và đầy mê hoặc: “Có thể em không cảm nhận được, nhưng đứa trẻ sinh ra lại có thể biết.”

Thân thể tôi cứng đờ, nhưng thần trí lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Trước đây, chỉ cần Bạch Thủy đến gần, tôi sẽ trở nên mơ màng, để mặc cho thân thể chìm đắm trong khoái lạc cùng anh.

Thế nhưng lần này, anh không hề sử dụng thứ mê thuật đó, mà lại từng chút một nỗ lực. Bàn tay ôm eo tôi đang chậm rãi di chuyển sau lưng, còn đôi môi và đầu lưỡi thì đang cày cấy trên l*иg ngực tôi.

“Vân Xá, tôi không muốn lừa dối em, cho nên mới để em thấy cảnh tượng bên trong cánh cửa sắt. Em phải cam tâm tình nguyện tiếp nhận tôi, thì xà chủng sinh ra mới có thể cứu được A Đắc.” Bạch Thủy vừa hôn vừa trầm giọng nói.

Bên dưới thần tọa, A Đắc được quấn trong một tấm vải rách nát, miệng phát ra những tiếng mê sảng khe khẽ. Mí mắt cậu giật lên liên hồi, rõ ràng là đang gặp ác mộng. Trên bắp chân lộ ra bên ngoài, mấy chiếc vảy rắn sặc sỡ đã phủ lên một cách đáng sợ.

Đôi tay vốn đang buông thõng cứng đờ hai bên của tôi từ từ vòng qua, ôm lấy Bạch Thủy. Tôi cố gắng học theo dáng vẻ của anh, đáp lại anh.

Thực ra, một khi đã buông bỏ rồi, có những chuyện cũng không quá khó khăn. Ít nhất là khi Bạch Thủy tiến vào, cảm giác rõ ràng ấy lại càng khiến tôi hưng phấn hơn cả những lúc mơ màng chìm đắm.

Lần này còn điên cuồng hơn mọi lần trước. Đến khi chúng tôi dừng lại, bên ngoài trời đã hửng sáng. Sau lưng tôi chi chít những vết xước do đá nhọn trong hang cào phải, còn khắp người thì đầy những dấu vết do Bạch Thủy để lại.

Anh vẫn như lần trước, lưu lại bên trong tôi mà không hề rút ra, nhưng lại lật người để tôi nằm lên trên, nhìn về phía ánh dương đang le lói nơi xa: “Nếu em đã quyết định rồi, thì chuyện trong thôn cứ để ta giải quyết giúp em. Sáng hôm nay chúng ta sẽ lên trấn, đưa mẹ em đi tìm một nơi để lánh nạn, đợi đến khi em sinh con xong rồi tính tiếp.”