Chương 40: Cứu A Đắc

Sau này, phương thức vận hành này đột nhiên bị cắt đứt, hình như là vì bà ngoại tôi, và cũng có liên quan nhất định đến mẹ tôi. Ít nhất thì trưởng thôn đã từng nói, chính vì mẹ tôi mà Liễu Tiên mới bị nhốt sau cánh cửa sắt này.

Quá khứ hỗn loạn đó, những người lớn tuổi trong làng hẳn đều biết. Thậm chí, từ những lời mà Thất muội nói ở miếu Xà Tiên lần trước, có thể cô ta cũng biết chuyện này.

Quả đúng như lời bà nói, tôi thật sự chẳng biết gì cả. Tôi đã được bao bọc quá kỹ, cứ ngỡ rằng ngôi làng này cũng chỉ là một ngôi làng bình thường, chẳng qua là mọi người sống bằng nghề nuôi rắn và bán rắn mà thôi. Sự yên ổn này đều là do bà ngoại mang lại cho tôi, vậy mà, bà lại thật sự chẳng để lại cho tôi bất cứ thứ gì.

Tôi chỉ biết lắc đầu với Bạch Thủy, và cảm nhận được mí mắt của A Đắc giật nhẹ một cái, lộ ra vẻ mặt đau đớn. Những chiếc vảy đã mọc ra không hề lặn đi, nhưng cũng không mọc thêm nữa.

“Bộ xương rắn này đã có từ rất lâu đời, hơn nữa lại không phải là xương của cùng một con rắn.” Bạch Thủy thu tay lại khỏi bức tượng điêu khắc, lạnh lùng cười một tiếng: “Những người rắn cộng sinh trong làng các người, cuối cùng được bán đi đâu, chắc em cũng không biết, phải không?”

Quả nhiên, tôi chẳng biết gì cả. Bị Bạch Thủy hỏi như vậy, một nghi vấn khác lại trỗi lên trong lòng tôi.

Lợi nhuận từ việc nuôi rắn đúng là rất lớn, thế nhưng “người rắn cộng sinh” dù có ngon đến đâu cũng chỉ là đồ ăn, mà một món ăn trên bàn tiệc thì dù đắt đến mấy, có thể đắt đến mức nào chứ? Sao có thể đáng để dân làng phải đánh đổi bằng cả mạng người được?

“Có một điều ta có thể chắc chắn, đó là A Đắc có cách cứu, hơn nữa, cách này có lẽ bà ngoại em và ông chú bảy đều biết.” Bạch Thủy nói xong, liếc nhìn A Đắc, rồi lại đặt tay lên trán cậu: “Tôi đã khống chế ba lần rồi, mỗi lần thời gian lại ngắn hơn lần trước, dần dần sẽ không khống chế được nữa. Nếu emthật sự muốn cứu cậu ta, thì hãy cố gắng nghĩ xem bà ngoại em có để lại cho cô lời nhắn nào, hay thứ gì đó không?”

Tôi muốn lắc đầu, nhưng lại không dám, đành phải cười khổ với Bạch Thủy: “Đồ đạc trong nhà có thể dọn đi đều đã bị dọn đi hết rồi, cho dù có để lại thứ gì, cũng không biết là có hay không nữa.”

“Ừm.” Bạch Thủy khẽ đáp một tiếng, rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi: “Nếu vì cứu A Đắc, mà bắt em phải sinh ra một người rắn cộng sinh, em có bằng lòng không?”

Mí mắt tôi giật mạnh một cái, toàn thân cứng đờ. Tôi trân trân nhìn Bạch Thủy, không hiểu tại sao anh lại đột nhiên hỏi một câu như vậy. Một nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc bao trùm lấy toàn thân tôi.

Hình ảnh của A Man và Thất muội cứ lởn vởn trước mắt tôi, nhưng khi nhìn A Đắc nằm bất động trên mặt đất, lòng tôi cũng đau như dao cắt.

Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên một cách cứng nhắc: “Tại sao nhất định phải sinh ra người rắn cộng sinh mới có thể cứu được A Đắc?”

“Những thứ có độc, thường thì bản thân nó cũng có thể giải độc.” Giọng Bạch Thủy chậm rãi mà trầm thấp, anh ngồi khoanh chân dưới thần tọa, thản nhiên nhìn tôi: “Nếu đã xác định đây là hỗn độc từ thi xà của người rắn cộng sinh, thì muốn giải độc, chúng ta chắc chắn cũng phải bắt đầu từ đây.”

“A Tráng vẫn còn sống.” Tôi không biết lấy dũng khí từ đâu ra, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Bạch Thủy, ánh mắt sâu thẳm: “Hơn nữa, hai con xà chủng mà Thất muội sinh ra vẫn còn được nuôi trong làng, không cần thiết phải do chính em sinh ra.”

Tim tôi đập thình thịch, tôi gần như phải nghiến răng mới nói hết được câu với Bạch Thủy.

“A Tráng đã chết rồi.” Sắc mặt Bạch Thủy lạnh đi, anh nhìn tôi nói: “Ông chú bảy không nói cho em biết đúng không, lý do ông ta mời Hoàng đạo sĩ đến chính là để diệt xà yêu. Mà A Tráng, cho dù trước đây là người, thì bây giờ cũng đã là một con rắn, trong mắt Hoàng đạo sĩ đó, thì đáng phải bị đánh chết. Huống hồ, Hoàng đạo sĩ đó, e là còn có việc cần dùng đến xác của xà yêu, nếu không sao lại ra sức như vậy.”

“Nếu không phải cậu ta và Thất muội lưỡng bại câu thương, A Tráng có lẽ vẫn còn cơ hội sống. Nhưng Thất muội đã cắn cậu ta toàn thân đầy vết thương, Hoàng đạo sĩ chỉ cần một tấm lưới là đã trùm được cậu ta, sau đó lóc thịt róc xương, rồi gói mang đi rồi.” Bạch Thủy nói từng chữ một, như thể chính mắt trông thấy.

Cổ họng tôi dần dần thắt lại, hô hấp ngày càng khó khăn, chỉ có thể dùng đôi mắt mơ màng nhìn Bạch Thủy: “Người rắn cộng sinh mà anh nói, chỉ có thể là loại có hình người như A Tráng, đúng không?”

“Ừm.” Bạch Thủy khẽ đáp một tiếng, nhìn về phía cửa hang tối đen: “Đầu người thân rắn cũng được, nhưng ít nhất rắn thì không được.”

“Anh đã lên kế hoạch như vậy ngay từ đầu, đúng không?” Trong đầu tôi, mọi chuyện bỗng nhiên lóe lên một cách nhanh chóng. “Thực ra anh không phải là không đánh lại được Hoàng đạo sĩ, cũng không phải không thoát ra được khỏi tấm lưới đó. Anh chỉ đang cố tình kéo dài thời gian, đợi em ném xà chủng ra ngoài, để Thất muội và A Tráng lưỡng bại câu thương. Như vậy, cả hai bọn họ đều phải chết, và sau đó, vì muốn cứu A Đắc, em buộc phải cùng anh sinh ra người rắn cộng sinh kia để cứu thằng bé, có đúng không?”