Chương 35: Quay về thôn

Bạch Thủy và tôi quấn quýt lấy nhau, tôi mơ màng nghe anh thì thầm bên tai, còn lẩm nhẩm những lời tôi không hiểu, rồi dần dần chìm đắm vào đó.

Đến khi tôi tỉnh lại, mới phát hiện mình và anh đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm trên nền đất của miếu Xà Tiên. Nền đá lạnh lẽo cấn đến toàn thân tôi đau nhức, nhưng đúng như lời Bạch Thủy đã nói, hai chân tôi vẫn quấn chặt lấy eo anh, bụng dưới của hai người vẫn áp sát vào nhau.

Ở một bên, A Đắc đang yên lặng nằm đó, vảy trên người vẫn chưa mọc lại.

Một cảm giác nhục nhã mãnh liệt bỗng dâng lên trong tôi. Bà ngoại vừa mất, A Đắc lại thành ra thế này, vậy mà tôi lại có thể cùng Bạch Thủy làm ra loại chuyện này ngay trước mặt A Đắc đang hôn mê.

Tôi hoảng hốt muốn rút người ra khỏi Bạch Thủy, nhưng anh lại khẽ cười: "Em đừng cử động lung tung, nếu thứ bên trong chảy ra ngoài, em sẽ không tìm được chuỗi xương rắn đó đâu."

Tôi nghe vậy thì sững người, Bạch Thủy lại đưa tay sờ lên bụng dưới của tôi: "Chỗ này của em cũng đã được tưới tắm mấy ngày rồi, mùi tanh của rắn trên người em người khác không ngửi thấy, nhưng những thứ có liên quan đến rắn thì gần như đều có thể ngửi được."

"Bản tính của loài rắn vốn dâʍ đãиɠ, không phải em vẫn luôn biết sao? Lát nữa em cứ giữ mùi hương này trên người mà vào thôn, cho dù em không đi tìm chuỗi xương rắn đó, thì kẻ có chuỗi xương rắn cũng sẽ đến tìm em." Bạch Thủy vừa nói vừa từ từ áp sát vào tôi, mặt anh khẽ cọ vào mặt tôi: "Em phải tin tôi, tôi sẽ không vô duyên vô cớ chiếm tiện nghi của em, dù sao chúng ta cũng là giao dịch công bằng, chuyện nào ra chuyện đó."

Loại giao dịch này khiến tôi đỏ mặt, tôi cố gắng không để ánh mắt mình quá yếu đuối, nghiêm túc nhìn thẳng vào Bạch Thủy: "Sau khi tìm được chuỗi xương rắn thì sao?"

"Thì em mang đến cho tôi chứ sao." Bạch Thủy thản nhiên đứng dậy khỏi người tôi, nhưng vẫn chăm chú nhìn vào giữa hai chân tôi, thấy không có thứ gì chảy ra, anh mới khẽ nói: "Vốn dĩ tôi không muốn động đến chuỗi xương rắn đó, nhưng nếu tôi đã chọc đến em, tôi không ra tay giúp người phụ nữ của mình thì có vẻ cũng không hợp lý. Huống hồ, em sẽ lấy thân báo đáp."

Tôi thật sự bất lực trước sự vô liêm sỉ của anh, vội vàng vơ lấy quần áo bên cạnh mặc vào.

Không biết có phải vì Bạch Thủy cố tình nhắc đến hay không, mà tôi có thể ngửi thấy mùi tanh của rắn trên người mình.

"Mặc nhanh vậy làm gì? Tôi giúp em nhé." Bạch Thủy giật lấy bộ đồ lót trong tay tôi, ra hiệu cho tôi giơ tay lên, vừa giúp tôi mặc vừa nói với vẻ nghiêm túc: "Thất muội và A Tráng e là sẽ một mất một còn rồi, chỉ không biết ai sẽ là người sống sót."

Cánh tay đang giơ lên của tôi khựng lại, trong lòng khẽ nhói lên.

Một mất một còn, đây cũng là do tôi gây ra sao?

Bạch Thủy từng nói, phụ nữ khi làm mẹ sẽ trở nên mạnh mẽ, thứ từ trong bụng mình chui ra, dù là gì cũng là con của mình. Vì vậy Thất muội mới vì muốn sinh ra xà chủng mà hợp mưu với ông chú bảy bọn họ, mới vì muốn bảo vệ con rắn nhỏ mà cắn xé với A Tráng.

Còn tôi lại thật sự hai lần gϊếŧ chết con của cô ta, có lẽ cô ta hận tôi là phải.

Trong lòng tôi thầm hy vọng người sống sót là Thất muội, như vậy cô ta có thể bảo vệ những con xà chủng mà tôi đã ném ra trước mặt A Tráng.

Nghĩ đến việc A Tráng bị cắn chết, trong lòng tôi lại có chút hả hê, chính cậu ta đã làm nhục bà ngoại, cũng chính cậu ta đã cắn chết trưởng thôn, cắn bị thương A Đắc và cha của Thất muội, cậu ta đáng phải chịu tội.

Nhưng tôi vẫn có chút đau lòng, dù sao cũng là người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tuy thân thế của cậu ta cũng là một bí ẩn, nhưng nếu cậu ta chết, e là đám xà chủng của Thất muội lại có thêm thức ăn rồi.

"Hoàn hồn." Bạch Thủy mặc xong đồ lót cho tôi, thấy tôi thất thần, liền mạnh tay véo lấy nụ hoa của tôi một cái: "Tôi mặc quần áo cho em mà em lại nghĩ đến người đàn ông khác? Là do vừa rồi tôi chưa đủ cố gắng sao?"

Tôi trừng mắt nhìn anh, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Nếu tìm được chuỗi xương rắn, Thất muội và A Tráng, có thể nào——"

Nói đến đây, một cảm giác tội lỗi lại dâng trào.

Đôi chân đang đung đưa của bà ngoại lướt qua trước mắt tôi, lẽ ra tôi phải báo thù cho bà, mặc dù trưởng thôn đã bị cắn chết, nhưng A Tráng vẫn còn sống, vậy mà tôi lại đang nghĩ cách cứu bọn họ.

“Tạm thời vẫn chưa xác định, nhưng nếu xương rắn đó có thể kích phát xà tính trong người A Tráng, ít nhất cũng có thể tìm ra được căn nguyên, như vậy chúng ta sẽ dễ hành động hơn.” Bạch Thủy giúp tôi mặc áo vào, lúc kéo vạt áo xuống, lại sờ mấy cái ở eo tôi: “Mùi giao phối với rắn trên người em rất nồng, sau khi vào làng, em hãy lén lút lẻn vào sân nhà mình, cứ chờ người khác mang xương rắn đến tìm là được. Tôi sẽ trốn trong người em, em đừng sợ. Sau khi em lấy được xương rắn, chỉ cần không đeo lên là được.”

“Còn A Đắc thì sao?” Nghe nói anh cũng phải đi, lòng tôi thắt lại, liếc nhìn A Đắc đang nằm trên đất: “Nếu thằng bé phát bệnh sẽ rất đau đớn, hay là anh ở lại trông chừng thằng bé đi. Hôm nay trong làng xảy ra nhiều chuyện như vậy, ông chú bảy bọn họ căn bản không thể ngờ em sẽ về ngay trong đêm, huống hồ ông ta tưởng chuỗi xương rắn em đưa chính là chuỗi của A Tráng, chắc sẽ không gây sự nữa đâu.”

“A Đắc ở miếu Xà Tiên sẽ không có chuyện gì, không ai dám vào đây, cũng không có con rắn nào dám vào.” Bạch Thủy nói xong, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, liếc nhìn pho tượng rắn điêu khắc trên thần tọa, rồi xoa mặt tôi nói: “Không có gì tệ hơn bây giờ được nữa, em còn sợ cái gì?”