“Dạ!” Yến Chu đáp một tiếng.
Hứa Bách hôm nay mặc một chiếc áo phao dáng dài màu đen, đội mũ áo phao lên, thảo nào Yến Chu mãi không tìm thấy anh ấy. Yến Học Văn và bạn gái mới quen của anh ấy đang đốt pháo hoa trên bãi đá, cả hai đều uống chút rượu, lúc đốt pháo hoa suýt chút nữa bị nổ bắn trúng, vội vàng phủi tàn pháo hoa trên quần áo của đối phương. Hứa Bách đút tay vào túi đứng một bên xem náo nhiệt.
“Trong túi toàn pháo hoa sao?” Hứa Bách bỏ mũ xuống, hỏi.
“Vâng.”
“Lại đây.” Hứa Bách cầm lấy túi pháo hoa từ tay Yến Chu: “Hai chúng ta đi xa hơn một chút mà bắn, đừng để mấy tên say xỉn kia cướp mất.”
Yến Chu mừng rỡ không kịp, bèn chạy theo Hứa Bách. Hai người tìm thấy một chỗ khuất gió không có ai, Yến Chu lấy một cây pháo hoa và một cái bật lửa mua sẵn từ trong túi ra, đặt pháo hoa xuống đất, châm ngòi, rồi chạy lùi lại.
Sau khi ngòi nổ cháy, pháo hoa vàng rực ào ào phun ra, lập tức thắp sáng màn đêm, làm cho mặt sông lấp lánh rực rỡ, gió sông lại thổi tung pháo hoa, như thổi bay những ngôi sao vàng lớn nhỏ.
“Cái này đẹp thật đấy.” Yến Chu lấy điện thoại ra chụp mấy tấm, tự thấy chụp khá đẹp, đưa cho Hứa Bách xem: “Anh Bách, thế nào ạ?”
Hứa Bách lại gần cúi đầu xem ảnh: “Chụp đẹp lắm.”
Giọng của Hứa Bách hơi gần, trầm ấm hòa vào gió đêm mùa đông. Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu sáng sống mũi và bờ môi anh ấy, tựa như một nét vẽ hoàn hảo phác họa nên đường nét.
Yến Chu có chút căng thẳng. Cậu quay người lấy ra hai cây pháo bông từ trong túi, đưa một cây cho Hứa Bách, đốt cây pháo bông của mình, rồi dùng cây pháo bông của mình để châm lửa cho cây của Hứa Bách.
Cậu vừa châm lửa xong, đã có người đi tới gọi Hứa Bách: “Hứa Bách, lại đây chơi đi, chạy xa thế làm gì?”
Hứa Bách đáp: “Các cậu cứ chơi đi, tôi ở lại chơi với em tôi một lát.”
Người đó đi rồi. Hứa Bách vậy mà không bị gọi đi, Yến Chu khá bất ngờ: “Anh Bách, nếu anh muốn qua đó chơi cùng, bọn em sẽ qua, em không sợ người lạ đâu.”
Hứa Bách thành thật đáp: “Tối nay bọn họ cứ nói mãi chuyện của tôi, hơi phiền.”
Yến Chu ngẩn ra một chút: “Ồ, anh thấy họ ồn ào à?”
Hứa Bách lắc lắc cây pháo bông trong tay, thờ ơ nói: “Ừm. Biết thế đã không đến.”
Yến Chu cười lên. Hứa Bách hỏi: “Cười gì đấy?”
“Anh Bách, trước đây em thấy anh quá điềm đạm, nhưng giờ nhìn anh vẫn có tính khí đấy chứ.”
Hứa Bách cũng cười cười: “Tính tôi thực ra không tốt lắm đâu.”
Yến Chu tò mò hỏi: “Chẳng lẽ anh mà giận lên thì đáng sợ lắm sao?”
“Yên tâm, tôi sẽ không ném đồ lung tung, cũng không la hét om sòm đâu.”
“Vậy anh có dùng bạo lực lạnh không?”
“Tôi chưa từng dùng cách này để giải quyết vấn đề.” Hứa Bách nói: “Với tôi, giao tiếp hiệu quả hơn.”
Yến Chu gật đầu đồng tình sâu sắc: “Em cũng nghĩ vậy.”
Hứa Bách tỏ vẻ hứng thú: “Em có nhiều cảm nhận sao?”
Yến Chu ngượng ngùng: “Em chỉ là rất đồng tình với những gì anh nói thôi. Bất kể là giữa gia đình, bạn bè hay người yêu, có vấn đề gì cũng có thể giải quyết bằng giao tiếp, chỉ cần cho bản thân và đối phương thêm chút kiên nhẫn, rồi thêm chút dũng khí để giao tiếp là được.”
Hứa Bách trầm ngâm: “Dũng khí để giao tiếp?”
“Đúng vậy, đã muốn giao tiếp với đối phương, nghĩa là muốn tin tưởng đối phương, nói ra suy nghĩ thật của mình cho đối phương biết. Lựa chọn tin tưởng cũng cần dũng khí.”