Chương 31

Yến Chu bị chàng sinh viên nam vạm vỡ kia ôm chặt trong lòng, cứ như bị khống chế: “Cậu làm gì thế?”

“Anh trai tôi với bạn trai anh ấy chia tay rồi!” Hoàng Long thì thầm vào tai Yến Chu: “Chia tay thật đấy, không đùa đâu.”

Yến Chu hơi ngượng nghịu: “Ồ, tôi biết chuyện đó từ dạo trước rồi.”

Hai người đến trước máy nước nóng lấy nước, Hoàng Long kể với Yến Chu chuyện Khâu Minh tìm đến nhà Hứa Bách vào đêm Giao thừa nhưng bị từ chối. Yến Chu nghe mà ngơ ngác, không phải Khâu Minh là người đề nghị chia tay sao, sao giờ lại chủ động tìm đến anh Bách? Còi báo động nhỏ trong đầu Yến Chu kêu bíp bíp liên hồi: Khả năng duy nhất là muốn tái hợp.

Hoàng Long hỏi: “Vậy cậu còn muốn theo đuổi anh tôi nữa không?”

Yến Chu nghẹn lời một chút: “Cậu có thể đừng trực tiếp như thế không?”

“Cứ nói là có hay không đi.”

“Theo chứ.” Yến Chu cúi đầu lấy nước xong, vặn chặt nắp bình: “Đang tìm cách đây.”

Hoàng Long nghe vậy bật cười: “Tôi đã đoán là cậu vẫn thích anh tôi mà, nãy cậu vừa đến là chỉ nhìn mỗi anh tôi thôi, mắt không thèm chớp luôn ấy.”

“... Rõ ràng đến thế cơ à.”

Nhưng hôm nay Hứa Bách mặc một bộ đồ thể thao sạch sẽ, gọn gàng, đường nét cơ thể săn chắc, khỏe khoắn, khác hẳn với phong thái điềm đạm thường ngày. Việc cậu không thể rời mắt cũng là điều dễ hiểu.

“Không sao đâu, cố lên.” Hoàng Long cổ vũ Yến Chu: “Khả năng thành công của cậu rất cao, tôi tin tưởng cậu!”

“Cậu lấy đâu ra sự tự tin thế?”

“Trực giác. Trực giác của tôi siêu chuẩn.”

Hai người quay lại sân, Hứa Bách tiện miệng hỏi: “Hai đứa đang nói chuyện gì bí mật thế?”

Hoàng Long nhanh nhảu đáp: “Bí mật. Nào, tôi với anh trai tôi và Tiểu Yến, một đội. Ba người kia ra đối diện đi.”

Yến Chu bị mấy câu của Hoàng Long làm cho hơi mất tập trung. Hoàng Long là người thân cận duy nhất biết cậu thích Hứa Bách, mà cơ duyên biết chuyện đó cũng có chút... vi diệu, chỉ vì khi Yến Chu còn đang học đại học đã từng có bạn trai, hai người ở bên nhau không lâu, chưa đến mức Yến Chu cho rằng có thể công khai tình cảm.

Nhưng có một lần bạn trai của Yến Chu đến thành phố Trường Ninh tìm cậu, hai người tình cờ gặp Hoàng Long trên phố. Lúc đó Hoàng Long không tỏ vẻ nghi ngờ gì, mãi đến một lần sau đó hai người ăn cơm cùng nhau, Hoàng Long mới hỏi Yến Chu, có phải cậu đang hẹn hò với người kia không.

Yến Chu không muốn lừa bạn bè, bèn thừa nhận.

Sao cậu nhìn ra được? Yến Chu khó hiểu.

Hoàng Long nói, anh ta trông có vẻ rất thích cậu, mắt cứ dán chặt vào cậu. Anh em bình thường cũng không như thế đâu nhỉ.

Thằng bé Hoàng Long này, phần lớn thời gian đều tốt bụng đến mức có thể chứa cả thuyền, nhưng lại có một loại trực giác kỳ diệu như loài thú. Có lẽ nên nói rằng cậu ta phán đoán sự vật không dựa vào não bộ, mà là khứu giác thì đúng hơn?

Sau đó Hoàng Long lại nói một câu khiến Yến Chu không biết phải đáp lại thế nào.

Hơi giống anh trai tôi. Hoàng Long nói.

Yến Chu ậm ừ mãi, thầm thấy hơi hoảng, nói không, không giống đâu nhỉ? Chắc là chỉ cao ráo thôi, nhỉ.

Hoàng Long, thằng nhóc thẳng tính có trực giác nhạy bén vẫn đang học cấp hai, nói: Mắt cũng khá giống. Cái khí chất, khí chất cũng hơi giống, cậu không thấy sao?

Yến Chu không thốt nên lời.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, Hoàng Long chợt bừng tỉnh, nhận ra vấn đề.

Có phải như tôi nghĩ không? Hoàng Long ngơ ngác hỏi.