Một người như vậy, sao có thể là kẻ tầm thường?
Chỉ dựa vào những ký ức vụn vặt của Cố tiểu công tử cũng đã đủ để Cố Nghiên Thư phân tích ra đại khái tính cách và con người của Cố Hồng Tế.
Cố Hồng Tế có thể là một người không có thành tựu gì nổi bật, nhưng tuyệt đối không phải kẻ ngu ngốc. Hơn nữa, chuyện ban hôn vốn đã tồn tại điểm bất thường, chỉ cần có người gợi ý, Cố Hồng Tế liền có thể nhận ra điều không ổn.
Vì vậy, câu hỏi cuối cùng mà Cố Nghiên Thư đưa ra lúc nãy, chính là để gợi ý cho Cố Hồng Tế.
Từ lúc Cố Hồng Tế bước vào cửa, những biểu hiện của Cố Nghiên Thư từ vẻ mặt ngoan ngoãn, sự uất ức, cho đến ánh mắt đầy ngưỡng mộ, và cả hai lần ho đúng thời điểm kia, tất cả đều là để chuẩn bị cho một câu nhắc nhở cuối cùng.
Dù gì thì Cố Hồng Tế tuy mềm lòng, thiếu chủ kiến, nhưng lại là người cực kỳ gia trưởng và tự phụ.
Vì vậy, Cố Nghiên Thư chỉ cần lấy lùi làm tiến, lấy yếu mềm làm lưỡi dao, dùng thân phận con ruột của Cố Hồng Tế làm mũi nhọn để khơi gợi chút tình phụ tử ít ỏi trong lòng ông ta.
Sau đó Cố Nghiên Thư lại bày tỏ sự uất ức của bản thân, khiến Cố Hồng Tế cảm thấy bản thân bất lực. Rồi khi ấy, ông ta sẽ cảm thấy uy nghiêm của mình bị thách thức.
Nếu vào thời điểm đó, Cố Hồng Tế còn phát hiện ra nguyên nhân gốc rễ khiến uy quyền của ông ta bị tổn hại lại không phải do hứng thú nhất thời của vị hoàng đế không ai dám chống đối kia, mà là do vấn đề trong nội trạch của phủ Thừa Ân Hầu, nơi mà ông ta nghĩ lời nói của mình là tuyệt đối…
Trong hoàn cảnh ấy, Cố Hồng Tế không tức giận thì mới là chuyện lạ.
Cho nên khi thấy phản ứng giận dữ của Cố Hồng Tế, Cố Nghiên Thư không những không buồn bã mà ngược lại còn rất vui mừng.
Còn về Thường di nương?
Chuyện đó thì thật sự không cần nói thêm nữa.
Dù trong ký ức hay nhận thức của Cố tiểu công tử, Thường di nương vẫn luôn là một người tốt.
Không chỉ chưa bao giờ hà khắc với Cố tiểu công tử về khoản ăn mặc hay chi tiêu, mà thậm chí còn cưng chiều đến mức nói gì nghe nấy.
Dù cho Cố tiểu công tử gây họa trong nhà hay gặp rắc rối bên ngoài, Thường di nương cũng chưa từng trách phạt. Không những không trách mắng mà bà ta còn ra mặt giúp cậu ta giải quyết mọi phiền toái, tiện thể giấu kín không để Cố Hồng Tế biết.
Trong đám bạn bè ăn chơi thân thiết với Cố tiểu công tử, thậm chí còn có không ít người gọi Thường di nương là “người dọn dẹp hậu quả số một”. Qua đó có thể thấy được bà ta cưng chiều cậu ta đến mức nào.
Chính vì những điều này, Cố Minh Dung mới thường xuyên đối đầu với Cố tiểu công tử ở khắp mọi nơi.
Từ ký ức của Cố tiểu công tử cũng có thể thấy rõ, tuy cậu ta không phải con ruột của Thường di nương, nhưng trong lòng lại xem bà ta chẳng khác gì mẹ ruột.
Trong giới hào môn hiện đại, cái kiểu nuông chiều từ nhỏ khiến nó ngày càng hư hỏng còn chẳng được tính là dạng tồi tệ nhất, vậy thì sao có thể qua mắt được người từng sống sót qua tận thế như Cố Nghiên Thư.
Đừng nói là Cố Nghiên Thư có ký ức của Cố tiểu công tử, cho dù không có, chỉ cần từ cuộc gặp mặt ngắn ngủi vừa rồi, y cũng có thể nhìn ra Thường di nương là loại người ngoài ngọt trong độc, miệng nam mô bụng một bồ dao găm.
Bắt đầu từ lúc Cố Hồng Tế nổi giận đùng đùng bước vào phòng, Thường di nương chẳng những không biết giữ im lặng mà còn buông ra mấy lời “không phải cố ý”, chẳng khác gì đổ thêm dầu vào lửa.
Đến khi Cố Hồng Tế bắt đầu mềm lòng vì vẻ yếu ớt của Cố Nghiên Thư, thì Thường di nương lại bảo “đại phu nói đã khỏe rồi”, rõ ràng là ngầm ám chỉ mọi biểu hiện của y chỉ là giả vờ.
Chưa hết, sau đó bà ta còn nói những lời như “nửa tháng sau” để nhắc nhở Cố Hồng Tế về mục đích thật sự của chuyến thăm hôm nay.
Cố Nghiên Thư nghi ngờ Cố Hồng Tế nổi giận xông vào đây, tám phần là do Thường di nương nói gì đó.
Mặc dù Cố Hồng Tế không phải người chồng hay người cha đúng nghĩa, nhưng ít nhất vẫn là một kẻ mềm lòng.
Nếu không có lý do thì trong tình huống biết rõ Cố tiểu công tử bệnh nặng chưa khỏi, ông ta tuyệt đối sẽ không đích thân đến tận viện của y để răn dạy.
Cố Nghiên Thư chợt nhớ lại ánh mắt phức tạp của Thường di nương trước khi bà ta rời đi, khóe môi không kiềm được hơi nhếch lên.
Hy vọng người phụ nữ đã ngồi vững ở hậu viện phủ Thừa Ân Hầu hơn mười năm này, đừng khiến y thất vọng trong những màn trình diễn sắp tới.
***
“Đi gọi Tam tiểu thư đến đây cho ta.”
Ở một nơi khác, Thường Hân Nhã vừa mới trở về viện, còn chưa kịp ngồi xuống đã lập tức ra hiệu cho nha hoàn đứng hầu bên cạnh đi gọi người.
Tiểu nha hoàn vừa bước được hai bước, Thường di nương đã gọi nàng quay lại, dặn thêm:
“Khoan đã, khi mời Tam tiểu thư đừng quên bảo nàng mang theo Thính Cầm.”
Thính Cầm là đại nha hoàn thân cận bên cạnh Thường Hân Nhã, thường ngày luôn theo sát không rời. Hôm nay khi Thường Hân Nhã đến viện của Cố Nghiên Thư gây chuyện, người mang theo cũng là nàng ta.
Sợ nha hoàn làm việc chậm trễ, cuối cùng Thường di nương cũng không quên dặn thêm một câu: “Nhớ đi nhanh về nhanh.”
Tiểu nha hoàn chưa từng thấy Thường di nương có dáng vẻ sốt ruột như vậy, không dám chậm trễ, lập tức rảo bước rời đi.
Chẳng bao lâu, tiểu nha hoàn đã dẫn theo Cố Minh Dung quay lại, Thính Cầm cũng theo sát sau đó.
Thường di nương lúc này ngồi ở bàn trà, trong tay cầm một chén trà còn tỏa khói nghi ngút.
Thường di nương biết rõ tính tình của nhi nữ nên chỉ cần liếc qua vẻ mặt lúc này của Cố Minh Dung, bà ta đã đoán được tâm trạng của Cố Minh Dung chắc chắn không mấy vui vẻ.
Hiểu điều đó, Thường di nương đặt chén trà xuống, hơi nhướng cằm, nhẹ giọng nói:
“Đến rồi à? Ngồi xuống đi.”
“Di nương gọi Minh Dung tới chẳng hay có chuyện gì?”
Vì trong lòng khó chịu nên giọng điệu của Cố Minh Dung có phần lãnh đạm, song vẫn ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Thường Hân Nhã.
Thường Hân Nhã khẽ cười, không đáp ngay, mà hỏi lại:
“Nghe nói sáng nay con đã đến viện của tứ ca?”
Dù nói như đang hỏi, nhưng giọng điệu của Thường di nương rõ ràng là mang theo sự chắc chắn. Đương nhiên chuyện Cố Minh Dung đến viện của Cố Nghiên Thư, bà ta đã sớm biết.
Thường di nương chưởng quản hậu viện phủ Thừa Ân Hầu mấy mươi năm, trong phủ ngoại trừ lão phu nhân có tuổi, thân thể suy yếu, thì không còn ai có thể áp chế được bà ta về mặt thân phận.
Nếu ở vị trí đó mà còn không nắm rõ chuyện trong ngoài phủ thì đúng là quá bất tài rồi.
Huống hồ, Thường di nương dù xuất thân là thϊếp, nhưng có thể giữ được sự sủng ái mấy chục năm không đổi, thậm chí còn đoạt lấy quyền quản gia vốn thuộc về chính thất, sao có thể là hạng người tầm thường?
Cố Minh Dung là con ruột của Thường di nương, tự nhiên cũng hiểu rõ đạo lý này, bèn uể oải đáp:
“Di nương đã biết hết rồi, còn hỏi con làm gì?”
Có lẽ vì trong lòng không vui nên giọng điệu của Cố Minh Dung mang theo vài phần bất mãn.
“Nhìn dáng vẻ này của con, chẳng lẽ bị tứ ca của con làm cho tức giận rồi?” Đối mặt với thái độ ấy, Thường di nương cũng không giận, chỉ dịu dàng hỏi tiếp.
Cố Minh Dung từ lúc rời khỏi viện của Cố Nghiên Thư, trong lòng vẫn canh cánh không yên, lúc này không nhịn được oán trách:
“…Cũng không phải là bị ức hϊếp, chỉ là càng nghĩ càng cảm thấy trong lòng không thoải mái.”
“Vậy sao?” Thường di nương nhìn nàng ta một cái, giọng điệu mang theo vài phần dỗ dành giống như lúc nói chuyện với Cố Hồng Tế, “Nói cho di nương nghe xem, tình hình lúc đó là thế nào?”
Cố Minh Dung vì lúc này có Thường di nương làm chỗ dựa, rốt cuộc cũng lấy lại tinh thần, vội kể rõ mọi chuyện đã xảy ra trong viện Cố Nghiên Thư.
Dĩ nhiên khi kể lại cũng không quên thêm mắm dặm muối, không tiếc lời chê bai Cố Nghiên Thư.
“Con nói có vậy thôi, mà di nương biết gì không? Hắn vậy mà còn muốn gài bẫy con để con lỡ lời!”
Đặc biệt là khi nói đến chuyện Cố Nghiên Thư cố ý dụ nàng ta nói ra câu “Tam hoàng tử khắc thê”, Cố Minh Dung càng giận giữ, giọng nói mang theo lửa giận phừng phừng.
Có vẻ trong lúc kể nhớ lại sự khó chịu khi ở trong thư phòng của Cố Nghiên Thư, sắc mặt nàng ta ngày càng khó coi, đến cuối còn nghiến răng nghiến lợi, không nhịn được mà buột miệng:
“Thà rằng lúc ở trong từ đường, hắn cứ thế bệnh chết đi thì hơn…”
Dù sao Cố Nghiên Thư cũng là đích tử của phủ Thừa Ân Hầu, đồng thời còn là ca ca của nàng ta, bất luận xét từ thân phận hay tuổi tác, Cố Minh Dung cũng không nên nói như vậy.
Lời này mà để người ngoài nghe được, không chỉ ảnh hưởng đến danh tiếng nàng ta, thậm chí còn có thể liên lụy đến hôn sự sau này.
Thường di nương hiểu rõ điều đó hơn ai hết, nụ cười trên môi thu lại, sắc mặt trầm xuống, lập tức ngắt lời nàng ta, giọng nói cũng có phần nghiêm khắc:
“Đủ rồi! Càng nói càng hồ đồ, những lời như thế này là điều tiểu thư khuê các nên thốt ra sao?”
Bị quở trách, Cố Minh Dung lập tức tỉnh táo hơn đôi chút, nhận ra vừa rồi mình lỡ lời, vội cúi đầu nhỏ giọng: “Nhi nữ…nhi nữ biết sai rồi, con chỉ nhất thời quá tức giận mà thôi.”
“Di nương hiểu, nhưng dù tức giận đến mấy thì có những lời không thể nói ra.”
Thường di nương hiểu rất rõ tính tình nàng ta, tuy lời không nặng không nhẹ nhưng cũng đủ để nhắc nhở và cảnh cáo:
“Trong viện của di nương, một số lời ta có thể tạm thời bỏ qua, nhưng nếu con đi ra ngoài thì tuyệt đối không được như vậy nữa, rõ chưa?”
“Dạ, nhi nữ biết rồi. Nhi nữ cũng chỉ dám nói như vậy khi ở chỗ di nương thôi, nếu là ở bên ngoài thì con nào dám buông lời càn rỡ chứ! Hơn nữa bên cạnh con còn có Thính Cầm, di nương cứ yên tâm.”