Chương 18

Không đợi Cố Nghiên Thư đoán, Cố Minh Dung đã chủ động đưa ra đáp án:

“Ca ca còn chưa biết nhỉ? Giờ huynh đã trở thành người có giá trị cao nhất kinh thành rồi đấy. Không biết bao nhiêu người đã đem toàn bộ gia sản cược vào huynh, thật khiến người ta phải ghen tị mà.”

Lời này của Cố Minh Dung nói ra chẳng đầu chẳng cuối, khiến Cố Nghiên Thư nghe cũng chỉ hiểu lơ mơ.

Nhưng dù vậy, chỉ cần nghe mấy từ “giá trị cao nhất” và “đặt cược cả gia sản vào huynh”, Cố Nghiên Thư cũng có thể đoán được rằng có kẻ lập sòng cược liên quan đến mình.

Chỉ là...nội dung cụ thể của vụ cá cược đó là gì, y vẫn chưa biết.

Mà nghĩ đến chuyện cá cược, tinh thần của Cố Nghiên Thư lập tức phấn chấn hẳn lên. Có lẽ vì từ nhỏ thể chất không tốt, không thể tự do vận động như người thường, nên trong xương cốt y lại càng khao khát cảm giác kí©h thí©ɧ hơn bất kỳ ai.

Thử hỏi ngoài thể thao mạo hiểm, còn thứ gì khiến tim người ta đập thình thịch hơn là đánh cược?

Ở thời mạt thế, ai ai cũng biết Cố Nghiên Thư xuất thân từ thế gia thương nghiệp họ Cố, là thiếu gia trời sinh đã ngậm thìa vàng. Thế nhưng ít ai biết trong nhà họ Cố còn có một quy định:

Muốn có tư cách tranh giành vị trí người thừa kế Cố gia, thì bắt buộc phải tự mình hoàn thành một dự án mà không được cậy nhờ vào bất kỳ nguồn lực nào của gia tộc.

Dự án ấy có thể là thành lập một công ty nhỏ, cũng có thể là khởi nghiệp, hoặc thực hiện một thương vụ đầu tư thành công.

Vì lý do sức khỏe, nhà họ Cố từng phá lệ miễn cho Cố Nghiên Thư tham gia cuộc khảo hạch này.

Nhưng Cố Nghiên Thư từ nhỏ đã là người hiếu thắng, chưa từng cho rằng mình thua kém ai, nên đã lập tức từ chối đặc quyền mà trưởng bối dành cho mình.

Và thực tế chứng minh rằng y có đủ tư cách để kiêu ngạo.

Trong thế hệ cùng lứa với Cố Nghiên Thư, bao gồm cả con cháu dòng chính lẫn chi thứ, số người tham gia khảo hạch không dưới hai mươi người.

Cuối cùng, Cố Nghiên Thư là người xuất sắc nhất. Không những thế, thành tích của y còn bỏ xa người đứng thứ hai đến tám trăm dặm.

Chính nhờ lần khảo hạch ấy đã giúp Cố Nghiên Thư một trận thành danh, đặt nền móng vững chắc cho việc tiếp quản nhà họ Cố sau này.

Khi đó, mọi người đều bàn tán về kỳ tích mà y tạo nên, nhưng chỉ có mấy tâm phúc thân cận nhất mới biết khoản vốn đầu tiên để thành lập công ty năm ấy, chính là từ một lần thắng cược mà ra.

Thế nên hiện tại vừa nghe nói trong Yến Kinh có kẻ mở sòng cược liên quan đến mình, Cố Nghiên Thư lập tức tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Vừa hay, Cố Minh Dung lại là người không giữ được miệng, nên lập tức tiết lộ nội dung cá cược:

“Giờ trong kinh thành có không ít vụ cá cược về Tứ ca đó, huynh có biết họ đang cược cái gì không? Họ cược huynh ở phủ Tam hoàng tử có thể sống...”

Thế nhưng chưa kịp nói hết câu, thì đã bị một bà vυ" đang chải tóc cho Cố Nghiên Thư ngăn lại:

“Tam tiểu thư, đại thiếu gia sắp tới rồi.”

Lý do các bà vυ" đến giờ mới can thiệp là vì lời của Cố Minh Dung vừa nãy tuy có hơi khó nghe, nhưng qua tai họ thì vẫn có vài phần đạo lý.

Dù sao hôn sự này là do hoàng thượng ban, cho dù tiểu thiếu gia có không tình nguyện thì chuyện cũng đã rồi, đời này vẫn là sống cho chính mình, sớm nhận mệnh một chút thì tốt hơn.

Nếu Cố Nghiên Thư có thể vì mấy lời của Cố Minh Dung mà nghĩ thông suốt, thì coi như nàng ta đã làm một việc tốt.

Nhưng chuyện cá cược thì lại khác. Vụ cá cược mà Cố Minh Dung nói, mấy bà vυ" cũng nghe phong phanh. Nhưng ngay ngày đại hôn mà còn nhắc tới chuyện không lành như vậy, thấy thế nào cũng là điềm gở, các bà đương nhiên phải ngăn lại.

Trong phủ Thừa Ân Hầu, nếu hỏi ai là người mà Cố Minh Dung sợ nhất thì nếu Cố Nghiên Lễ xếp thứ hai, tuyệt đối không ai dám đứng thứ nhất.

Thế nên vừa nghe bà vυ" nhắc đến Cố Nghiên Lễ, lại nghĩ đến những việc mà hắn làm trong phủ suốt mấy ngày qua, Cố Minh Dung lập tức ngậm miệng lại.

Dù vậy, trong lòng nàng ta vẫn cảm thấy hả dạ không ít: lời vừa nãy mình nói cũng đã được một nửa rồi, nàng ta không tin Cố Nghiên Thư có thể nhịn mà không hỏi.

Nghĩ vậy, Cố Minh Dung liền quyết định gõ trống thu quân.

Không rõ là do thói quen khó bỏ, hay trong lòng vẫn không cam tâm khi phải nuốt xuống nửa câu cuối cùng, mà trước khi rời đi, nàng ta vẫn không quên buông một câu châm chọc:

“Suýt thì quên nói, bộ dáng hôm nay của Tứ ca... trông cũng khá đẹp.”

Nói xong, nàng ta mới xoay người rời đi

Đương nhiên, Cố Minh Dung chẳng hề có ý khen ngợi Cố Nghiên Thư.

Ở Thiên Tề quốc vốn đã tồn tại chế độ nam thê, vì thế lễ phục hôm nay của y cũng tuân theo quy chuẩn dành cho nam thê.

Nam nhân xuất giá, tuy không cần mặc váy hay đội khăn che mặt như nữ tử, nhưng so với tân lang trang phục vẫn có sự khác biệt rõ rệt như phục sức tinh xảo, nhã nhặn, mang dáng vẻ trung tính, ôn hòa hơn.

Câu nói cuối cùng của Cố Minh Dung, thực chất là để nhắc nhở Cố Nghiên Thư: hôm nay, y là đi lấy chồng, chứ không phải cưới vợ.

Chỉ tiếc rằng, người trước mặt không còn là Cố tiểu công tử ngày trước. Nửa câu ám chỉ đó chẳng gây cho Cố Nghiên Thư chút tổn thương nào.

Điều duy nhất y quan tâm lúc này chính là vụ cá cược mà Cố Minh Dung vừa lỡ miệng nhắc đến.

Nhớ lại phản ứng của mọi người trong phòng khi nghe đến hai chữ “cá cược”, Cố Nghiên Thư nhanh chóng chọn được đối tượng để khai thác:

“Bạch Thuật.”

Lại nghĩ đến biểu hiện của mấy bà vυ" khi nãy, y thuận miệng đuổi các bà vυ" ra ngoài.

Việc trang điểm cũng đã xong, giữ họ lại trong phòng cũng không cần thiết. Nghe lệnh, các bà vυ" lần lượt lui xuống, để lại không gian riêng cho Cố Nghiên Thư và Bạch Thuật.

“Thiếu… thiếu gia?"

Tuy đầu óc Bạch Thuật không lanh lợi, nhưng lại có trực giác như loài vật nhỏ, ví như hiện giờ, hắn theo bản năng nhận ra bị thiếu gia gọi đích danh chắc chắn không phải chuyện tốt gì.

Thấy Cố Nghiên Thư đuổi sạch mọi người ra ngoài, Bạch Thuật càng thêm thấp thỏm bất an.

Quả nhiên—

“Vụ cá cược mà Tam tiểu thư vừa nói, rốt cuộc là cá cược điều gì?” Cố Nghiên Thư hơi nheo mắt, thẳng thắn hỏi ra thắc mắc trong lòng.

“Cái này… thiếu gia… nô tài… không…”

Bạch Thuật còn chưa kịp dứt lời, Cố Nghiên Thư đã biết hắn định nói gì, liền cắt ngang:

“Ta biết là ngươi biết, đừng hòng lừa ta nói ngươi không rõ.”

Bạch Thuật là người không giấu được cảm xúc, vừa rồi lúc nghe đến vụ cá cược, sắc mặt hắn rõ ràng thay đổi, đôi mắt vốn đang mơ màng ngái ngủ cũng lập tức sáng lên vài phần. Nếu còn nói không biết, thì chẳng khác nào bảo kiếp trước Cố Nghiên Thư sống uổng phí.

“Chuyện đó…” Bị Cố Nghiên Thư vạch trần, Bạch Thuật càng thêm lúng túng, ấp úng không dám mở miệng.

“Chuyện này sớm muộn gì ta cũng sẽ biết. Ngươi không nói ngay lúc này thì có ích gì?”

Cố Nghiên Thư mỉm cười dịu dàng, giọng điệu lại mang theo sự răn đe không thể phản kháng.

“Huống hồ ngươi là người sẽ theo ta đến phủ Tam hoàng tử. Mới đó đã không nghe lời rồi sao?”

Vừa đe dọa vừa dụ dỗ, Bạch Thuật cuối cùng cũng không trụ nổi: “Là… là cược thiếu gia… sau khi vào phủ Tam hoàng tử… có thể sống được bao lâu.”

“Vậy à? Thế lâu nhất là bao lâu?” Sắc mặt Cố Nghiên Thư vẫn bình thản, khóe môi thậm chí còn hơi nhếch lên như thể đang hứng thú. Dường như người bị đem ra đánh cược mạng sống không phải y.

“Ba… ba ngày.”

Dù giọng Bạch Thuật nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng căn phòng lúc này chỉ còn hai người, câu trả lời ấy vẫn không thoát khỏi tai Cố Nghiên Thư.

“Thế à? Tỷ lệ cược là bao nhiêu?” Không biết đang nghĩ đến điều gì, khóe môi Cố Nghiên Thư cong lên rõ rệt, vẻ mặt càng thêm hứng khởi.

“Cược thiếu gia sống một ngày là mười ăn một. Hai ngày là ba ăn một. Ba ngày là hai ăn một… còn nếu cược thiếu gia sống quá ba ngày… thì là một ăn mười.”

Càng nói, giọng Bạch Thuật càng nhỏ dần, đến khi đọc đến “một ăn mười” thì đã thấp đến mức gần như còn tiếng thở.

Hắn cứ tưởng sau khi nghe xong những con số này, thiếu gia nhất định sẽ tức giận. Ai ngờ còn chưa kịp ngẩng đầu đã nghe thấy giọng thiếu gia tràn đầy vẻ kinh ngạc, thậm chí còn có chút vui vẻ:

“Còn có chuyện tốt như vậy sao?”

“Hả…?” Bạch Thuật không dám tin vào tai mình, cứ tưởng mình nghe lầm.

Khi đang hoài nghi có phải thiếu gia bị chọc tức đến phát điên rồi không, thì lại thấy Cố Nghiên Thư mỉm cười vẫy tay gọi:

“Lại đây.”

Bạch Thuật vội vàng bước đến, còn chưa kịp hỏi thiếu gia định làm gì, liền nghe thấy lời dặn dò bên tai.

Khi hiểu được lời của Cố Nghiên Thư, cả người Bạch Thuật lập tức ngây ra như phỗng.