Chương 17

“Cái này…” Bạch Thuật hoàn toàn không ngờ sẽ nghe được lời như vậy từ miệng tiểu thiếu gia nhà mình. Gương mặt vốn đã đỏ bừng vì nội dung trong cuốn họa bản, giờ lại càng đỏ rực như sắp nhỏ máu, lắp ba lắp bắp không nói nên lời.

“Đã như vậy…” Cố Nghiên Thư duỗi tay, lần mò trong chồng sách một lát, quả nhiên rút ra được cuốn tiểu họa bản thứ hai, trực tiếp đưa đến trước mặt Bạch Thuật, “Cầm về mà xem kỹ đi. Hôm nay tập thích ứng cho quen, ngày mai đừng làm mất mặt bản thiếu gia.”

Đã đến mức bị nói là “đừng làm thiếu gia mất mặt”, Bạch Thuật dù có muốn tránh cũng không thể tránh. Hắn chỉ đành đỏ mặt nhận lấy cuốn sách:

“Dạ… nô tài xin tuân lệnh…”

Đúng lúc Bạch Thuật cảm thấy cuốn sách trong tay mình nóng đến mức không cầm được, thì lại thấy tiểu thiếu gia lật thêm một trang nữa trong cuốn họa bản đang cầm.

Lật trang thì thôi, đằng này còn vừa lật vừa thì thầm lẩm bẩm:

“Tư thế này trông cũng không tệ, có cơ hội thì thử xem sao…”

Khóe mắt Bạch Thuật vô tình lướt qua trang sách, hình ảnh hai người quấn quýt với nhau bên trong khiến hắn lập tức nhận ra đây là một tư thế mà hắn… chẳng biết phải gọi tên ra sao. Và trong khoảnh khắc ấy, trong lòng hắn bỗng nảy sinh một chút thương cảm với Tam hoàng tử.

Cố Nghiên Thư chẳng buồn quan tâm Bạch Thuật đang nghĩ gì. Với y mà nói, đống họa bản do Cố Nghiên Lễ đưa tới lần này đúng là gãi đúng chỗ ngứa.

Không chỉ giúp y bổ khuyết kiến thức về phương diện này, mà còn… hết sức thú vị.

Tựa như một thiếu niên tuổi dậy thì lần đầu phát hiện sự khác biệt giữa nam và nữ, lần đầu tiếp xúc với thế giới bí ẩn mà trước đây chưa từng biết, Cố Nghiên Thư hoàn toàn chìm đắm trong vùng đất mới này, xem mãi không chán.

Hậu quả chính là lần đầu tiên y thức trắng cả đêm kể từ khi xuyên tới Thiên Tề Quốc.

Nếu là ngày thường thì chuyện thức đêm cũng chẳng có gì to tát.

Dù sao phủ Thừa Ân Hầu không có chính thất làm chủ, còn lão phu nhân thì tuổi cao sức yếu, các hậu bối ngoài ngày mùng một và mười lăm cũng chẳng cần thường xuyên đến thỉnh an. Lại thêm gần đây thân thể Cố Nghiên Thư chưa bình phục, Cố Hồng Tế cũng đặc biệt cho phép y an tâm tĩnh dưỡng chờ ngày xuất giá.

Cho nên Cố Nghiên Thư có ngủ tới tận trưa thì cũng chẳng ai trách móc gì.

Nhưng hôm nay thì khác.

Hôm nay chính là ngày đại hôn của Cố Nghiên Thư.

Mà quy trình thành hôn rất phức tạp, tân nhân phải thức dậy từ sớm để chuẩn bị. Tất nhiên, Cố Nghiên Thư cũng không ngoại lệ.

Trời mới vừa hửng sáng, Bạch Thuật đã gõ cửa phòng Cố Nghiên Thư.

Lúc ấy, y mới vừa chợp mắt được chưa đến một canh giờ. Nếu không nhờ ý chí sắt đá chống đỡ, e rằng y đã lăn ra ngủ tiếp.

Thế nhưng, dù đã cố gắng gượng dậy, sắc mặt của Cố Nghiên Thư vẫn tái nhợt thấy rõ, dáng vẻ vô cùng mệt mỏi.

Vẻ mặt sa sầm đó rơi vào mắt các bà vυ" trang điểm không rõ chân tướng trong phủ, liền bị hiểu lầm là tâm trạng sầu muộn, không cam lòng bị ép gả cho Tam hoàng tử.

Người đồng cảnh ngộ với Cố Nghiên Thư đêm qua còn có cả Bạch Thuật.

Chỉ khác là Cố Nghiên Thư đọc quá mức nhập tâm quên cả thời gian, còn Bạch Thuật là bị ép buộc tiếp thu kiến thức.

Nếu không vì một câu “Đừng để thiếu gia mất mặt” kia, thì có đánh chết, hắn cũng không dám động vào loại sách như vậy.

Mà hậu quả của việc cưỡng ép tiếp thu là một đêm không chợp mắt nổi.

Suốt nửa đêm, hắn gồng mình đọc từng trang theo lệnh của thiếu gia, để rồi nửa đêm sau cứ nhắm mắt là hình ảnh trong sách lại hiện lên, khiến hắn trằn trọc đến sáng.

Thế nên về trạng thái tinh thần, hắn và tiểu thiếu gia nhà mình cũng kẻ tám lạng người nửa cân.

Cảnh tượng một chủ một tớ ủ rũ tiều tụy lọt vào mắt các bà vυ" lại càng khiến họ thêm chắc mẩm:

“Xem ra vị tiểu công tử này…là thật lòng không muốn gả cho Tam hoàng tử!”

Cùng chung suy nghĩ ấy, còn có cả Cố Minh Dung.

Dạo gần đây, vì bị Thính Cầm khuyên ngăn cộng thêm chuyện Thường di nương bị phạt cấm túc, nàng ta đã không ít ngày phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Nay thấy ngày đại hôn rốt cuộc cũng tới, nàng ta sao có thể bỏ lỡ cơ hội này?

Thế là lấy lý do đến giúp một tay, nàng ta liền lẻn vào viện của Cố Nghiên Thư.

Vừa bước vào, điều đầu tiên đập vào mắt nàng ta là Cố Nghiên Thư nhắm nghiền mắt, mặt mày xanh xao để mặc cho các bà vυ" trang điểm chỉnh sửa y phục, còn Bạch Thuật thì cúi đầu đứng bên cạnh, dáng vẻ rũ rượi như gà mắc mưa.

Thấy cảnh này, bao bực dọc tích tụ bấy lâu nay trong lòng Cố Minh Dung bỗng chốc tiêu tán, tâm tình phấn chấn hẳn lên:

“Tứ ca à, hôm nay là ngày vui của huynh mà, sao huynh lại buồn bã thế này? Phải tươi tỉnh mới đúng chứ!”

Nói xong, Cố Minh Dung vội giơ tay lên, dùng khăn tay che miệng làm ra vẻ hối lỗi:

“Ôi... xem trí nhớ của muội kìa! Mấy hôm trước Tứ ca còn vì chuyện hôn sự này mà sống dở chết dở, xem ra đây vốn chẳng phải điều huynh muốn, không vui cũng là chuyện thường tình. Vừa rồi là muội lỡ lời, mong Tứ ca đừng trách.”

Nếu là lúc tinh thần còn tốt, Cố Nghiên Thư có lẽ sẽ rảnh rỗi đùa vài câu với nàng ta. Nhưng hiện tại y vừa thiếu ngủ, vừa bị quấy nhiễu, nên lời lẽ châm chọc của Cố Minh Dung chẳng khác nào một con ruồi cứ vo ve bên tai, khiến người nghe càng thêm bực bội.

Rốt cuộc, khi nghe đến câu: “Dù sao hôn sự cũng đã định, Tứ ca có muốn hay không thì cũng chẳng thay đổi được gì. Hơn nữa huynh còn phải sống cho chính mình, chi bằng sớm nhận mệnh thì hơn.”

Cố Nghiên Thư rốt cuộc cũng mở mắt.

Thế nhưng y chẳng buồn liếc vẻ mặt hả hê của Cố Minh Dung, mà chỉ nhẹ nhàng gọi:

“Bạch Thuật.”

“Dạ? Thiếu gia!” Vừa nghe thấy tiếng gọi, cả người Bạch Thuật liền giật bắn, lập tức bừng tỉnh khỏi cơn buồn ngủ.

“Phụ thân ta đã giải trừ lệnh cấm túc của Thường di nương chưa?” Giọng Cố Nghiên Thư bình tĩnh, không nghe ra chút gợn sóng nào.

Bạch Thuật vừa rồi ngủ gật nên chẳng nghe được đoạn đối thoại giữa Cố Minh Dung và chủ tử. Tuy đang mơ màng không hiểu vì sao thiếu gia lại đột nhiên hỏi đến chuyện này, nhưng sau một thoáng suy nghĩ, hắn vẫn thành thật đáp:

“Dạ… hình như là chưa?”

“Ồ,” Cố Nghiên Thư khẽ gật đầu, sắc mặt chẳng hề thay đổi, “Ta còn tưởng là đã giải trừ rồi cơ đấy.”

Chỉ một câu hờ hững đã đem sự châm chọc và nhục nhã dành cho Cố Minh Dung đẩy lên đến tận cùng.

Dù có ngốc đi chăng nữa, Cố Minh Dung cũng hiểu rõ nàng ta thân là thứ nữ, nếu không nhờ mẫu thân được sủng ái, sao có thể có được vị thế như hiện tại, thậm chí còn dám ngang nhiên đối đầu với Cố Nghiên Thư.

Trước kia nàng ta có thể hồ đồ không hiểu, nhưng từ khi Thường di nương bị cấm túc, ngay cả ánh mắt của người trong phủ đối với nàng cũng dần thay đổi.

Hạ nhân trong đại gia tộc là hạng người giỏi quan sát sắc mặt chủ tử. Từ ngày Thường di nương bị phạt, lời đồn về việc bà ta thất sủng ngày một nhiều. Cùng với đó, thái độ của một số người đối với nàng ta cũng dần trở nên lạnh nhạt, không còn nịnh bợ hay dè chừng như trước.

Chính vì vậy, Cố Minh Dung mới ôm hận trong lòng mà không dám phát tác.

“Chỉ là mẫu thân ta bị cấm túc vài hôm thôi, phụ thân sẽ sớm thả người ra ngoài!” Vẻ mặt Cố Minh Dung cứng đờ, nghiến răng đáp. Điều nàng không nghe lọt tai nhất chính là có người nhắc đến chuyện Thường di nương bị giam lỏng, thế mà Cố Nghiên Thư lại cố tình chọc trúng nỗi đau này.

“Thay vì rảnh rỗi mỉa mai người khác, Tứ ca không bằng lo giữ lấy mạng mình thì hơn!”

“Ồ?” Cố Nghiên Thư hơi nhướng mày, trong đầu bỗng hiện ra một cảm giác quen thuộc.

Chẳng phải câu này... nàng ta đã từng nói qua một lần rồi sao?

Nhớ lại ngày đầu tiên y vừa tỉnh lại trong thân xác này, Cố Minh Dung cũng từng dùng đúng giọng điệu như này nói về chuyện Tam hoàng tử khắc thê, ngụ ý rằng y chẳng sống nổi đến ngày thành thân.

Vậy thì hôm nay... nàng ta nhắc lại lời này là có ý gì?