Từ sau khi Cố Nghiên Lễ hồi phủ, thỉnh thoảng hắn lại đến viện thăm Cố Nghiên Thư, mỗi lần hai người trò chuyện cũng không hề né tránh Bạch Thuật.
Trải qua từng ấy ngày, dù có là kẻ ngốc thì Bạch Thuật cũng nhận ra Thường di nương chưa từng thật lòng thương yêu thiếu gia như bề ngoài vẫn thể hiện.
Tất cả những gì bà ta làm trước đây như ân cần săn sóc, dịu dàng hiền hậu đều chỉ là diễn kịch.
Thậm chí, cả thánh chỉ ban hôn lần này…..cũng có bàn tay của Thường di nương nhúng vào.
Khi biết được sự thật, Bạch Thuật ban đầu còn bàng hoàng không dám tin, nhưng sau một thoáng kinh ngạc, hắn rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm tư, dứt khoát đứng về phía thiếu gia, đồng tâm hiệp lực đối đầu với kẻ thù chung.
Thay đổi rõ ràng nhất chính là thái độ, từ cung kính gọi "Thường di nương" thì giờ đây mỗi khi nhắc đến bà ta, giọng điệu Bạch Thuật không chỉ không còn chút kính trọng nào, mà thậm chí còn mang theo vẻ bất bình và phẫn nộ.
Ví dụ như lúc này, giọng điệu hắn thậm chí còn xen lẫn chút hả hê:
“Nô tài còn nghe nói, ban đầu Thường di nương nhất quyết không chịu giao ra. Về sau chẳng biết Đại thiếu gia đã nói gì với Hầu gia, mà Hầu gia lại đích thân ép bà ta đưa. Kết quả là Thường di nương tức đến tái mặt!”
Biết được đám khế ước này chỉ mới được thu về trong vài ngày gần đây, ánh mắt Cố Nghiên Thư khẽ xẹt qua một tia hiểu rõ:
“Vậy thì đúng là không có gì lạ.”
Ngay khi Cố Nghiên Thư và Bạch Thuật đang bàn đến chuyện khế ước của đám người trong viện, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng chào hỏi cung kính:
“Tiểu công tử.”
Cố Nghiên Thư ngẩng đầu lên liền nhìn thấy tiểu đồng thân cận bên cạnh Cố Nghiên Lễ - Phục Linh đang ôm một chồng sách đứng ở cửa. Nhìn dáng vẻ ấy, tám phần là mang đến những quyển tạp thư mà Cố Nghiên Lễ vừa nhắc đến trước đó.
Quả nhiên ngay sau đó, Phục Linh liền lên tiếng giải thích: “Đại thiếu gia sai nô tài mang mấy quyển sách này đến cho công tử.”
“Cứ đặt trên bàn là được rồi.” Cố Nghiên Thư hơi nâng cằm, ra hiệu về khoảng trống trên góc bàn.
Trong lúc Phục Linh bước vào đặt sách xuống, y thuận miệng hỏi thêm: “Sao lại nhiều như vậy?”
Ban nãy nghe Cố Nghiên Lễ nói rằng hắn có mấy quyển tạp thư, Cố Nghiên Thư nghĩ rằng cùng lắm thì hắn chỉ có ba, bốn quyển. Nào ngờ nhìn đống sách mà Phục Linh đang ôm trong tay hiện tại, ước chừng ít nhất cũng hơn mười quyển.
“Bẩm tiểu công tử, trong này ngoài mấy quyển tạp thư ra còn có sổ sách tổng hợp của mấy cửa hàng hồi môn năm xưa của Cố phu nhân. Đại thiếu gia dặn là phải đưa cả cho ngài. Ngoài ra còn có…”
Nói đến đây, Phục Linh bỗng nhớ ra điều gì đó, lời đến miệng chợt nghẹn lại, khuôn mặt lộ ra vẻ ngập ngừng, ánh mắt nhìn Cố Nghiên Thư như muốn nói lại thôi.
Cố Nghiên Thư khẽ nhíu mày, thái độ mập mờ kia khiến y cảm thấy có chút tò mò, liền hỏi thẳng:
“Còn gì nữa?”
Vừa hỏi, y vừa định đưa tay cầm sách lên xem cho rõ.
Phục Linh hoảng hốt, vội cúi đầu lí nhí đáp:
“Còn… còn mấy quyển…họa bản… Đại thiếu gia nói nếu tiểu công tử hứng thú thì cứ mở ra xem, còn nếu không, thì cũng có thể không xem…”
Giọng hắn nhỏ dần, nhỏ dần, đến đoạn cuối gần như không nghe rõ, ánh mắt cũng không dám nhìn thẳng, cứ lảng tránh sang chỗ khác, ngập ngừng khó xử.
Vốn dĩ Cố Nghiên Thư còn đang thắc mắc không hiểu họa bản là thứ gì, nhưng khi thấy bộ dáng chột dạ của Phục Linh, trong lòng y đã gần như đã đoán được tám, chín phần:
Ngày mai chính là ngày đại hôn giữa y và Tam hoàng tử, thứ khiến một tiểu đồng như Phục Linh lúng túng đến thế… ngoài mấy bức họa "giải nhiệt" dành cho đêm động phòng thì còn có thể là gì?
Cố Nghiên Thư nhướng mày, thu tay, cũng không hỏi thêm về đống tạp thư nữa mà chuyển chủ đề:
“Ngoài mấy thứ này ra, đại ca còn dặn gì nữa không?”
Phục Linh vẫn luôn quan sát từng động tác của Cố Nghiên Thư, thấy y thu tay về liền thở phào nhẹ nhõm đáp:
“Còn một chuyện nữa... Đại thiếu gia nói người trong viện này nếu tiểu công tử thấy thuận mắt thì giữ lại, còn không vừa ý thì cứ thẳng tay cho người bán đi, không cần nể nang ai cả. Ngoài ra… không còn điều gì khác.”
Dù Phục Linh không nói, nhưng ngay từ lúc nghe Bạch Thuật kể chuyện đám khế ước đều do Cố Nghiên Lễ đích thân xin lại, Cố Nghiên Thư xem như đã hiểu rõ ý huynh trưởng.
Cố Nghiên Thư còn chẳng nghi ngờ nếu không phải ngày đại hôn đến gần, Cố Nghiên Lễ bận đến mức không rảnh tay, thì đám người trong viện này e là đã sớm bị xử lý sạch sẽ, chứ chẳng cần giao lại cho y.
Tình cảm âm thầm, chu toàn đến vậy… Ai mà không động lòng cho được?
Cố Nghiên Thư cũng không ngoại lệ, khóe môi y cong lên một cách vô thức, ngay cả giọng nói cũng pha lẫn chút vui vẻ:
“Ta biết rồi. Khi quay về, ngươi tiện thể thay ta chuyển lời cảm ơn đến đại ca.”
Là tiểu đồng thân cận nhất của Cố Nghiên Lễ, Phục Linh đương nhiên hiểu rõ tình cảm mà Đại thiếu gia dành cho Tiểu thiếu gia.
Đừng nhìn bề ngoài Đại thiếu gia lúc nào cũng nghiêm mặt với Tiểu thiếu gia, gặp nhau là mặt nặng mày nhẹ, lời lẽ chẳng mấy tốt đẹp. Nhưng Phục Linh biết rõ, đó là vì Đại thiếu gia không giỏi biểu đạt cảm xúc.
Mỗi lần hai người cãi nhau, Đại thiếu gia đều âm thầm hối hận, tự trách mình đã quá lời, không nên nặng lời với Tiểu thiếu gia.
Phục Linh vốn tưởng tình cảm giữa hai huynh đệ sẽ mãi như nước với lửa, chẳng ngờ dạo gần đây lại có chuyển biến tốt. Đối với việc này, hắn tự nhiên cảm thấy mừng thay cho hai người.
Giờ nghe Tiểu thiếu gia chủ động muốn cảm ơn Đại thiếu gia, Phục Linh liền mừng rỡ, vội vàng đáp:
“Dạ vâng, nô tài nhất định sẽ thay Tiểu thiếu gia chuyển lời đến Đại thiếu gia.”
Đại thiếu gia gần đây bận rộn không ngơi tay, Phục Linh đương nhiên cũng vậy. Cố Nghiên Thư hiểu điều đó nên sau khi xác nhận không còn gì dặn dò, liền cho Phục Linh lui xuống.
Sau khi Phục Linh rời đi, Cố Nghiên Thư tiếp tục kiểm tra lại sính lễ hồi môn. Đợi đến khi nắm rõ sơ lược, y thuận tay rút đại một quyển sách trong chồng sách vừa được mang tới.
Y vốn chỉ định lật xem qua loa, nhưng chẳng biết là do số trời đã định hay là do trùng hợp, vừa khéo lại rút trúng một quyển tiểu họa bản khiến Phục Linh ấp úng lấp liếʍ khi nãy.
Kiếp trước, do thể chất yếu ớt bẩm sinh nên thân thể Cố Nghiên Thư luôn suy nhược. Cố gia đã mời vô số bác sĩ có tiếng đến điều trị nhưng tất cả đều khuyên y nên dưỡng sinh bằng cách thanh tâm quả dục.
Vì thế, y chưa từng tiếp xúc với bất kỳ tài liệu nhạy cảm nào, từ tranh ảnh đến văn bản. Nhưng y vẫn là một nam nhân bình thường, tò mò và có nhu cầu vốn là chuyện hiển nhiên.
Bây giờ đột ngột nhìn thấy quyển họa bản mà đại ca cố tình sai người đưa đến, sự tò mò bỗng dưng bùng nổ.
Phải thừa nhận, kỹ thuật vẽ của cổ nhân đúng là kỳ tài.
Tranh chân dung bình thường thì chẳng ra hình ra dáng, nhưng mấy quyển họa bản cấm này thì tinh tế đến khó tin. Từ thân hình nhân vật, động tác tư thế, nếp vải y phục cho đến biểu cảm gương mặt… tất cả đều được vẽ tỉ mỉ sống động, khiến người xem không khỏi cảm thấy thần hồn điên đảo.
Chỉ một ánh mắt thôi đã khiến Cố Nghiên Thư không thể dừng lại, xem đến lần thứ hai, rồi lần thứ ba.
Trong lòng còn không khỏi cảm thán:
“Chậc… con người đúng là sinh vật kỳ lạ. Còn chưa tới thế kỷ hai mươi mốt mà đã biết bày đủ trò như thế này rồi…”
Ban nãy Bạch Thuật đứng hầu bên cạnh cũng có chút ngờ ngợ, khi thấy Phục Linh cứ ấp a ấp úng hắn liền cảm thấy chuyện này không đơn giản.
Giờ thấy Tiểu thiếu gia như bị mê hoặc chăm chú đọc một quyển sách, Bạch Thuật không nhịn được rón rén lại gần, liếc qua xem thử.
Ai ngờ chỉ một cái liếc mắt, hắn đã thấy hai người trong tranh đang…quấn quýt với nhau trong một tư thế mà hắn không thể dùng lời để miêu tả.
“A!”
Hắn thốt lên theo bản năng, rồi ngay lập tức, Bạch Thuật nhận ra mình thất thố, liền đỏ mặt, cúi gập người:
“Tiểu… Tiểu thiếu gia… nô tài… nô tài đáng chết!”
Cố Nghiên Thư liếc hắn, cười như không cười:
“Khả năng chịu đựng của ngươi tệ thật.”
Rồi cúi đầu, tiếp tục dán mắt vào họa bản trong tay:
“Mới chỉ nhìn sách thôi đã phản ứng thế này, đêm động phòng ngày mai, ngươi còn trông cửa cho ta kiểu gì hả?”