“Lần này đệ gả cho Tam hoàng tử làm chính thê lễ nghi phải chu toàn. Ngay cả tiểu thư khuê các bình thường gả cho hoàng tử làm chính phi của hồi môn cũng không thể đơn giản được…” Cố Nghiên Lễ nói đến đây thì ngừng lại, lời chưa dứt nhưng ý đã rõ ràng.
Nữ tử khuê các xuất thân bình thường khi gả cho hoàng tử cũng phải chuẩn bị của hồi môn cực kì phong phú để giữ thể diện, huống hồ… Cố Nghiên Thư lại là nam nhân.
“Dù là vậy…thì cũng hơi nhiều quá rồi.” Cố Nghiên Thư không phải đang từ chối, mà là đang nói sự thật.
Chưa nói đến số ngân phiếu, chỉ riêng hai bản kê khai tài sản cũng đã liệt kê đủ thứ như: cửa tiệm, ruộng đất, cổ vật, thư họa…
“Không nhiều đâu. Hoàng thượng đã chuẩn bị sẵn thánh chỉ, đợi sau ngày thành hôn sẽ chính thức sắc phong Tam hoàng tử làm Lệ vương. Mà đệ gả cho thân vương thì của hồi môn hoàn toàn có thể dựa theo nghi lễ dành cho vương phi mà chuẩn bị.”
Nói đến đây, giọng Cố Nghiên Lễ mang theo một chút tiếc nuối.
Không phải hắn không muốn chuẩn bị cho em trai của hồi môn thật tương xứng, mà là… hắn thực sự đã dốc cạn những gì mình có được.
Tất cả những thứ đang đặt trước mặt Cố Nghiên Thư lúc này, gần như là toàn bộ tài sản riêng mà Cố Nghiên Lễ có thể gom góp được.
Điều đó, đương nhiên cũng không thể giấu nổi Cố Nghiên Thư.
Sau khi lật qua những thứ mà Cố Nghiên Lễ mang đến, y rất nhanh đã phát hiện điểm bất thường.
Không nói đến ngân phiếu, giấy tờ nhà đất hay khế ước người hầu, chỉ cần nhìn hai bản danh sách cũng đủ rõ ràng.
Tờ mới hơn rõ ràng là danh sách sính lễ từ phủ Tam hoàng tử gửi sang. Dựa vào nội dung ghi chép có thể thấy tất cả sính lễ mà Tam hoàng tử đưa tới, Cố Nghiên Lễ không giữ lại bất kỳ món nào, mà đều giao hết cho y.
Chuyện này, Cố Nghiên Thư không có gì để phản đối.
Bởi vì ở Thiên Tề quốc, không riêng gì Cố Nghiên Lễ, mà bất kỳ gia đình có chút danh vọng nào, khi gả con cho hoàng tộc cũng đều trả lại toàn bộ sính lễ, không giữ làm của riêng.
Vấn đề nằm ở danh sách cũ hơn kia, một tờ giấy đã hơi ngả vàng theo thời gian…
“Đây là danh sách hồi môn năm xưa của mẫu thân đúng không?”
Cố Nghiên Thư cầm bản kê khai đã ngả màu trên tay, lời tuy hỏi, nhưng giọng điệu lại vô cùng chắc chắn.
“Đúng vậy.” Cố Nghiên Lễ không giấu diếm.
“Ta vốn định chờ vài năm nữa, đợi khi đệ cưới vợ sẽ giao phần hồi môn này lại cho đệ, như vậy cũng không muộn.”
“Đại ca đưa hết những thứ này cho đệ, còn bản thân thì sao?”
Cố Nghiên Thư chỉ mới xem qua bản hồi môn ấy thôi cũng đã gần như chắc chắn, phần hồi môn năm xưa của Cố phu nhân, Cố Nghiên Lễ không giữ lại cho mình lấy một xu.
Phải biết rằng, Cố phu nhân xuất thân từ nhà hoàng thương Mục gia, lại còn là đích nữ của Mục gia, nên khi gả vào Cố phủ quả thực là cảnh tượng mười dặm hồng trang, vô cùng rực rỡ.
Ngày Cố Hồng Tế thành thân với phu nhân Cố, từng xe từng hồi môn kéo dài không dứt khiến bao người phải ngưỡng mộ. Qua đó đủ thấy của hồi môn phong phú đến nhường nào.
Mặc dù hiện tại bản kê khai hồi môn mà Cố Nghiên Lễ lấy ra so với mười dặm hồng trang năm đó của Cố phu nhân thì còn kém xa. Nhưng nghĩ lại năm đó, Cố Hồng Tế thân là trưởng tử chuẩn bị kế thừa tước vị Hầu phủ lại bằng lòng cưới một nữ tử xuất thân thương gia, chẳng qua là do phủ Thừa Ân Hầu khi ấy gặp biến cố lớn, cần gấp một khoản tiền khổng lồ để xoay xở.
Thế nên chẳng bao lâu sau khi Cố phu nhân được gả vào phủ, nhiều món hồi môn trong bản kê đã lần lượt bị đem đi bán bớt. Lại thêm hơn mười năm sau khi bà qua đời, hao tổn tích tụ theo năm tháng là chuyện khó tránh khỏi...
Tính ra, đến giờ mà vẫn giữ lại được ngần ấy thứ như trong bản kê khai hiện tại, thật sự là điều chẳng dễ dàng gì.
Bây giờ Cố Nghiên Lễ lại đem toàn bộ số hồi môn giao cho Cố Nghiên Thư, y nảy sinh nghi ngờ cũng là điều hiển nhiên.
Dù sao hai huynh đệ mồ côi mẹ từ sớm, bấy lâu nay sống dựa vào chút nguyệt ngân ít ỏi không đủ chi tiêu cho một thiếu gia quý tộc đã trưởng thành thì nói gì đến chuyện sau này Cố Nghiên Lễ còn phải lấy vợ, sinh con, việc nào cũng cần tiêu tiền.
Mà Cố Nghiên Thư chưa bao giờ tin rằng, người như Thường Tâm Nha sẽ vì tiền đồ của Cố Nghiên Lễ mà suy tính giúp.
“Chuyện của đại ca đệ lo làm gì?” – Cố Nghiên Lễ gần như không cần nghĩ ngợi, thản nhiên nói: “Ta là đích trưởng tử của phủ Thừa Ân Hầu, mai sau cái phủ này đều là của đại ca, còn cần đến của hồi môn của mẫu thân làm gì nữa?”
Từ giọng điệu thản nhiên nhưng đầy chắc nịch của Cố Nghiên Lễ, có thể thấy dù không có thánh chỉ ban hôn, hắn cũng đã sớm có ý định giao hết số hồi môn của mẫu thân lại cho Cố Nghiên Thư.
Nhận ra điều ấy, trong lòng Cố Nghiên Thư không khỏi dâng lên một cảm xúc khó tả.
Phải biết rằng suốt hơn mười năm qua, Thường Hân Nhã không ít lần kể cho Cố tiểu công tử về cảnh tượng mười dặm hồng trang lúc Cố phu nhân gả vào phủ, còn nói Cố phu nhân mất rồi thì phần hồi môn đó lẽ ra nên do Cố Nghiên Thư và Cố Nghiên Lễ cùng nhau thừa kế.
Nhưng từ đầu đến cuối, bản kê khai hồi môn ấy vẫn luôn nằm trong tay Cố Nghiên Lễ. Ngay cả khi Cố Hồng Tế đích thân hỏi đến, hắn cũng không chịu giao ra. Dáng vẻ khi ấy khiến cho người ta nghĩ rằng hắn không định chia cho Cố tiểu công tử dù chỉ một phần.
Cũng vì vậy mà bấy lâu nay Cố Nghiên Thư vẫn luôn cho rằng Cố Nghiên Lễ có ý định nuốt trọn phần tài sản mà vốn dĩ y phải được thừa kế từ mẹ mình.
Nào ngờ từ sau ngày Cố phu nhân qua đời, phần hồi môn mà Cố Nghiên Lễ một mực bảo vệ không để ai nhúng tay vào, hóa ra… tất cả đều là vì y mà giữ lại?
Người đời vẫn nói: “Cha mẹ thương con, ắt sẽ lo cho con lâu dài.” Hành động của Cố Nghiên Lễ lần này quả thực xứng với câu "huynh trưởng như cha"
“Đại ca…”
Đến cả Cố Nghiên Thư lúc này cũng không biết nói gì cho phải.
Thậm chí khi bắt gặp ánh mắt ánh lên vẻ dịu dàng cùng sự quan tâm chân thành của Cố Nghiên Lễ, lần đầu tiên Cố Nghiên Thư cảm thấy trong lòng có chút áy náy.
Cảm giác ấy giống như… y đã cướp mất phần tình thân vốn dĩ nên thuộc về “Cố tiểu công tử”.
Nghĩ đến đây, Cố Nghiên Thư bỗng cảm thấy sấp hồi môn trong tay dần trở nên nóng rực như có ngọn lửa thiêu đốt.
Chưa để y kịp mở lời, Cố Nghiên Lễ như nhận ra điều gì đó, không để y có cơ hội từ chối liền lên tiếng:
“Phía tiền viện còn một vài việc cần huynh đích thân xử lý, huynh không tiện nán lại lâu. Mấy thứ này đệ cứ giữ lấy mang đến phủ Tam hoàng tử. Tong tay có tiền, nói chuyện cũng vững hơn. Chỉ cần đệ sống tốt ở đó… thì huynh cũng yên lòng.”
Nói rồi Cố Nghiên Lễ quay người rời khỏi viện của Cố Nghiên Thư, không hề ngoái đầu lại.
Thấy thái độ Cố Nghiên Lễ cứng rắn như thế, cuối cùng Cố Nghiên Thư cũng đành thuận theo ý huynh trưởng, nhận lấy toàn bộ của hồi môn kia.
Tính tình của Cố Nghiên Thư xưa nay rõ ràng rành mạch, đã nhận rồi thì nhất định phải biết trong tay mình đang giữ cái gì.
Tạm thời không nói đến những cửa hàng, điền trang cần sổ sách mới tra được tình hình cụ thể, chỉ riêng phần khế ước thân phận của người hầu trong viện đã khiến y sững lại:
“Thân phận của đám người trong viện này, từ đầu đến cuối đều nằm trong tay đại ca sao?”
Nhận ra điều đó, Cố Nghiên Thư không khỏi ngạc nhiên.
Bởi trong suốt thời gian quan sát gần đây, y đã sớm nhận ra trong cả cái viện này, ngoại trừ Bạch Thuật thật sự trung thành ra thì những hạ nhân khác đa phần chỉ là bề ngoài cung kính, bên trong đối phó, giỏi che giấu và ngấm ngầm giở trò.
Ví dụ điển hình là ngày đầu tiên y tỉnh lại, Cố Minh Dung đã vội vã như chó đói ngửi thấy mùi thịt mà tìm đến.
Chẳng cần đoán cũng biết, nhất định là có người âm thầm báo tin.
Sau đó, Cố Hồng Tế nổi giận đùng đùng xông vào viện, biết rõ y bệnh nặng chưa khỏi mà vẫn mắng mỏ thẳng mặt. Nhưng ngoài Bạch Thuật ra, cả viện lúc ấy không một ai đứng ra ngăn cản.
Nếu là "Cố tiểu công tử" trước kia, chỉ e là đã bị dọa cho tức chết tại chỗ, cho dù có được cứu về thì cũng chẳng qua nổi hôm sau.
Những chuyện kiểu đó, trong ký ức của Cốtiểu công tử từng xảy ra không ít lần.
Ban đầu, Cố Nghiên Thư cứ tưởng những khế ước của đám hạ nhân kia đều nằm trong tay Thường Hân Nhã, cho nên họ mới hành xử kiểu gió chiều nào theo chiều ấy, nhìn sắc mặt mà sống.
Nào ngờ hôm nay, Cố Nghiên Lễ lại mang đến toàn bộ khế ước của từng người trong viện, không sót đám hạ nhân quét dọn nhỏ nhặt nhất.
Nếu như những người đó đều thuộc quyền quản lý của Cố Nghiên Lễ, thì với tính cách luôn bao che và yêu thương dệ đệ như vậy, bọn họ lấy đâu ra can đảm mà dám đối xử bạc bẽo với Cố tiểu công tử?
Đúng lúc này, Bạch Thuật vẫn luôn đứng bên cạnh mở miệng nói:
“Nô tài có nghe qua chuyện này… Những khế ước thân phận này vốn dĩ đều nằm trong tay Thường di nương. Chỉ là mấy ngày trước, đại thiếu gia bảo rằng thiếu gia sắp gả vào phủ Tam hoàng tử, những khế ước này giữ lại trong phủ cũng không tiện, liền đặc biệt đi xin Hầu gia lấy về.”