Sau khi cho người điều tra kỹ lưỡng toàn bộ phủ Thừa Ân Hầu từ trong ra ngoài, ánh mắt của Tần Hạo liền dừng lại trên người đại thiếu gia của phủ – Cố Nghiên Lễ, ca ca ruột của Cố tiểu công tử.
Mặc dù tin tình báo của ám vệ cho thấy, Cố Nghiên Lễ dường như chẳng có chút cảm tình nào với người em trai cùng huyết thống, nhưng Tần Hạo được người đời gọi là “hồ ly mặt cười” đâu phải dạng vừa. Ngoài đôi mắt hồ ly sáng rực mang tính biểu tượng, y còn có sự tinh ranh và khả năng nhìn thấu lòng người giống như hồ ly.
Chính vì vậy, ngay khi xem xong tư liệu, Tần Hạo đã lập tức nhận ra Cố Nghiên Lễ chính là điểm đột phá quan trọng.
Quả đúng như dự đoán, Tần Hạo chỉ mới dùng chút thủ đoạn đã khiến Cố Nghiên Lễ nảy sinh ý định để Cố Nghiên Thư đào hôn, thậm chí còn bắt tay hành động.
Chưa hết, Tần Hạo còn bố trí cẩn thận tuyến đường bỏ trốn mà Cố Nghiên Lễ sắp đặt, chỉ để đảm bảo Cố Nghiên Thư có thể rời đi nhanh chóng và thuận lợi.
Ai ngờ vị Cố tiểu công tử từng sống chết không chịu gả sau khi nhận thánh chỉ ban hôn lại thay đổi ý định không muốn trốn nữa.
Chính sự thay đổi đột ngột này của Cố Nghiên Thư đã khiến mọi sắp đặt của Tần Hạo trở thành công cốc.
“Y đã không muốn bỏ trốn, vậy thì ta cưới y vào phủ là được.” So với Tần Hạo đang đầy lo lắng, người trong cuộc là Tần Lục lại điềm tĩnh hơn nhiều.
“Chẳng lẽ Tần Lục ta lại cần nhờ vợ con mới có thể làm nên đại sự sao?”
“Có câu nói này của tam hoàng huynh, thần đệ cũng yên tâm rồi!” Chỉ một câu nói của Tần Lục đã khiến nỗi lo lớn nhất trong lòng Tần Hạo được gỡ bỏ.
Nhưng vừa yên lòng được một chuyện, Tần Hạo lại bắt đầu lo chuyện khác: “Nếu sau này Cố tiểu công tử gả thật sự gả vào phủ, tam hoàng huynh định sắp xếp thế nào?”
Tần Lục lúc này đang cầm một công văn mới lên xem, không cần nghĩ ngợi liền đáp: “Còn cần sắp xếp gì? Thêm một người, phủ ta vẫn nuôi nổi.”
Nghe xong, Tần Hạo liền hiểu rõ việc Cố tiểu công tử gả cho tam hoàng huynh chỉ là trên danh nghĩa. Chỉ cần y biết thân biết phận, giữ lễ nghĩa đúng mực, thì đến khi đại cục đã định, tam hoàng huynh chắc chắn sẽ thả y rời đi.
Chỉ mong đến lúc ấy, vị Cố tiểu công tử kia thật sự thông minh, thấu đáo như những lời Chỉ Qua đã nói hôm nay.
Cố Nghiên Thư đã không còn ý định đào hôn, phía Tần Lục cũng chẳng định làm bất kỳ hành động dư thừa nào nữa. Mà những vị hoàng tử khác đối với chuyện Tần Lục sắp cưới một nam thê lại càng vui mừng tán thành.
Cuộc hôn sự này, có thể nói là chẳng còn bất cứ trỏ ngại nào.
Vốn dĩ ngày thành thân được định khá gần nên sau một phen ồn ào qua lại, thoắt cái đã đến một ngày trước đại hôn.
Vì hôn lễ ngày mai, phủ Thừa Ân Hầu từ trên xuống dưới đã được quét dọn sạch sẽ, treo đầy dải lụa đỏ vốn chỉ được dùng khi trong nhà có hỷ sự.
Trong khoảng thời gian này, người luôn ở bên Cố Nghiên Thư, chăm sóc y tịnh dưỡng trong sân là Bạch Thuật. Đến khi nhìn thấy từng dải lụa đỏ treo khắp viện, trong lòng hắn mới dâng lên chút cảm giác chân thực:
Thiếu gia nhà hắn, thật sự…sắp xuất giá rồi.
Nghĩ đến đây, Bạch Thuật bất giác quay đầu nhìn về phía Cố Nghiên Thư đang ngồi cách đó không xa. Chỉ một cái chớp mắt, hắn bỗng thấy cảnh trước mắt cách biệt cả một đời.
Hôm nay trời quang mây tạnh, ánh nắng vàng dịu xuyên qua cửa sổ, vừa vặn phủ lên người Cố Nghiên Thư đang nửa nằm tựa trên ghế dài.
Y khoác trên người một chiếc trường bào trắng thêu hoa hơi rộng, cúi đầu chậm rãi lật từng trang sách trong tay. Hàng mi dài và rậm rũ xuống, tạo thành một mảng bóng mờ dưới mi mắt.
Trước ghế nằm là một chiếc bàn nhỏ, trên đó đặt một chén trà vẫn đang tỏa khói nhẹ.
Cả khung cảnh như ngưng đọng trong nét bình yên của năm tháng tĩnh lặng.
Bạch Thuật chưa từng nghĩ rằng, có một ngày, hai từ “năm tháng tĩnh lặng” lại có thể dùng để miêu tả thiếu gia nhà mình.
Dù sao ở thành Yến Kinh, ai mà chẳng biết Cố tiểu công tử Cố Nghiên Thư là một kẻ ngông cuồng, chẳng sợ trời sợ đất? Ngày thường chỉ thích dạo chơi lêu lổng, trêu mèo ghẹo chó, chuyện hay làm nhất chính là tụ tập với vài ba bằng hữu ăn chơi vô độ, sống ngày nào hay ngày ấy.
Chỉ riêng bốn chữ “ăn, chơi, kỹ, cờ”, thì Cố tiểu công tử cũng đã chiếm trọn ba chữ: “ăn, chơi, cờ”.
Một người như thế, vậy mà cũng có ngày sống yên bình, thanh tĩnh, chẳng phải khiến người ta có cảm giác như đang mơ giữa ban ngày, tựa như cách biệt cả một kiếp người hay sao?
Thế nhưng sau khoảnh khắc ngỡ ngàng thoáng qua ấy, Bạch Thuật lại cảm thấy… hình như cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.
Là người hầu thân cận bên cạnh Cố Nghiên Thư, không hề nói quá khi bảo rằng trong mười hai canh giờ mỗi ngày, Bạch Thuật có đến tám canh giờ là theo sát bên cạnh thiếu gia, không rời nửa bước.
Chính vì thế, trong khoảng thời gian gần đây, không ai hiểu rõ sự thay đổi của Cố Nghiên Thư bằng hắn.
Ngay cả đầu óc không được xem là quá thông minh như Bạch Thuật cũng có thể nhận ra so với thời điểm trước khi ban hôn, Cố Nghiên Thư đã không còn bốc đồng như trước, hành xử cũng trở nên chín chắn, có quy tắc hơn rất nhiều.
Vậy nên lúc này, khi nhìn thấy Cố Nghiên Thư mang dáng vẻ tĩnh lặng, yên bình dưới ánh nắng chiều, Bạch Thuật lại cảm thấy đây mới chính là dáng vẻ mà thiếu gia lúc này nên có.
Ngay lúc Bạch Thuật còn đang nhìn Cố Nghiên Thư đến ngẩn người, thì ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc:
“Đệ đang đọc gì thế?”
“Tham kiến đại thiếu gia.” Nghe giọng thôi, Bạch Thuật chẳng cần quay đầu lại cũng biết người đến là ai.
“Chỉ là mấy quyển sách tạp thôi.” – Cố Nghiên Thư khẽ cười, nhẹ nhàng gấp sách lại, rồi giơ bìa sách về phía Cố Nghiên Lễ.
Đó là một quyển sách viết về phong tục tập quán các vùng miền trong Thiên Tề quốc. Đối với người đọc sách chính thống, loại sách này hoàn toàn không được xem là nghiêm túc.
Nếu là trước đây, khi thấy em trai đọc những loại sách chẳng liên quan gì đến chính sự, Cố Nghiên Lễ nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội để răn dạy vài câu.
Nhưng kể từ sau lần Cố Nghiên Lễ cố gắng giúp Cố Nghiên Thư đào hôn, quan hệ giữa hai huynh đệ đã dịu đi rất nhiều. Huống hồ hiện giờ Cố Nghiên Thư sắp gả vào phủ Tam hoàng tử, con đường làm quan coi như đã chấm dứt, có đọc thêm bao nhiêu kinh thư cũng chẳng ích gì.
Thành ra khi thấy Cố Nghiên Thư vẫn không nghiêm túc học hành, Cố Nghiên Lễ không những không trách móc mà còn thuận theo:
“Nếu đệ thích loại sách này, huynh còn vài cuốn nữa, lát nữa bảo người mang sang cho đệ.”
“Vậy thì đa tạ đại ca trước.”
Ở thời đại chưa có thiết bị điện tử như hiện tại, những cuốn sách tạp nhặt thế này gần như đã trở thành thú vui duy nhất của Cố Nghiên Thư trong những ngày dưỡng bệnh.
Thật ra cuốn sách hiện tại mà Cố Nghiên Thư đang cầm đã đọc đến lần thứ hai rồi. Vì vậy, đối với thiện ý của Cố Nghiên Lễ, y đương nhiên không từ chối.
Cố Nghiên Lễ nhìn nụ cười cảm ơn ở khóe môi của em trai, khóe môi hắn cũng bất giác cong lên theo.
Trước kia sao hắn không phát hiện thì ra đệ đệ mình cũng có lúc ngoan ngoãn, dễ thương như vậy? Mà giờ khi vừa nhận ra điều đó, đệ ấy… lại sắp phải xuất giá rồi.
Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt Cố Nghiên Lễ dần tắt, khóe môi cũng khẽ trùng xuống. Sắc đỏ giăng đầy khắp viện tượng trưng cho niềm vui mà giờ phút này lại trở nên chói mắt lạ thường.
Đúng lúc ấy, Cố Nghiên Thư lên tiếng hỏi:
“Đại ca đến đây giờ này là có chuyện gì sao?”
Câu hỏi ấy cũng chẳng phải vô cớ. Phủ Thừa Ân Hầu vốn không có chính thất quản lý nội vụ, bình thường đều do Thường di nương đứng ra lo liệu việc nhà, nhưng bà ta hiện giờ đang bị Cố Hồng Tế cấm túc. Còn lão phu nhân trong phủ thì tuổi cao sức yếu, đã lâu không còn quản chuyện gì.
Cho nên mọi việc lớn nhỏ trong hôn lễ của Cố Nghiên Thư, từ đầu đến cuối đều do một tay Cố Nghiên Lễ đứng ra lo liệu.
Mà ngày mai chính là ngày đại hôn giữa Cố Nghiên Thư và tam hoàng tử, theo lý mà nói, lẽ ra Cố Nghiên Lễ lúc này phải là người bận rộn nhất. Ấy vậy mà hắn lại đích thân đến viện của em trai.
“Quả thật có chuyện.” Hắn khẽ gật đầu, rồi từ trong tay áo lấy ra một chiếc hộp gấm lớn cỡ bàn tay, đặt xuống bàn trước mặt Cố Nghiên Thư.
“Cái này là gì vậy?” – Cố Nghiên Thư nhận lấy chiếc hộp, phát hiện trên đó còn có một ổ khóa nhỏ được chế tác vô cùng tinh xảo, chìa khóa cũng đã được cắm sẵn ngay trên ổ.
Không nghĩ nhiều, Cố Nghiên Thư liền mở khóa, đập vào mắt là một xấp giấy dày cộm.
Không cần Cố Nghiên Lễ giải thích, y đã đưa tay rút ra xem, nhưng rõ ràng đây đâu phải là giấy tờ gì đó...
Mà là tiền — rất nhiều tiền!
Trên cùng là một xấp ngân phiếu, Cố Nghiên Thư liếc sơ qua đã thấy toàn bộ đều là mệnh giá một ngàn lượng. Với độ dày như vậy, chỉ riêng xấp ngân phiếu này đã lên tới ba, năm vạn lượng.
Dưới đống ngân phiếu còn có cả giấy tờ nhà đất, khế ước nô bộc, và hai tờ danh sách ghi lại nhiều vật phẩm khác nhau.
Từ màu giấy có thể nhận ra đây là hai danh sách được lập ở hai thời điểm khác nhau. Một tờ còn mới, thậm chí đưa lên mũi ngửi còn thấy phảng phất mùi mực chưa khô hẳn, chắc là mới viết trong vòng mấy ngày gần đây. Tờ còn lại thì đã hơi ngả vàng, nét mực cũng dần phai nhạt, rõ ràng đã được chuẩn bị từ rất lâu trước đó.
Chưa đợi Cố Nghiên Thư lên tiếng, Cố Nghiên Lễ đã chủ động mở lời:
“Đây là sính lễ mà đại ca chuẩn bị cho đệ.”
“Sính lễ?” – Cố Nghiên Thư khẽ nhíu mày. Cho dù là sính lễ, thì chẳng phải cũng... quá nhiều rồi sao?