Tần Lục đang xử lý công văn trong tay, dường như không nghe thấy câu hỏi của đệ đệ mình. Hắn không những không đáp lại, mà ngay cả lông mày cũng không hề động đậy dù chỉ một chút.
Tần Hạo cuối cùng cũng bắt đầu cảm thấy không hài lòng với việc mình cứ phải độc diễn mãi, liên tục hỏi: “Không phải chứ Tam hoàng huynh, thần đệ nói nãy giờ rồi, huynh ít ra cũng phải có chút phản ứng chứ?”
Không biết là do đúng lúc vừa xử lý xong công vụ, hay là bị thái độ dây dưa mãi không dứt của Tần Hạo làm phiền đến phát mệt, chỉ thấy Tần Lục đưa tay lấy cây bút lông đặt trên giá bút bên cạnh, phê vài nét lên công văn đang cầm, sau đó đặt công văn sang một bên, rồi mới nhìn Tần Hạo một cái:
“Ngươi muốn nói gì?”
Mặc dù giọng điệu của Tần Lục vô cùng lạnh nhạt, nhưng Tần Hạo hoàn toàn không để tâm, vẫn tươi cười hí hửng hỏi:
“Huynh không thấy tiểu công tử Cố gia kia rất thú vị sao?”
Lúc hỏi câu đó, trên mặt Tần Hạo ngoài nét trêu chọc còn hiện rõ một chút thân thiết, như thể biểu hiện thích thú là thật lòng.
Dù sao chuyện này cũng không có gì lạ. Ai ở Thiên Tề quốc mà chẳng biết trong số các hoàng tử hiện nay, ngũ hoàng tử và tam hoàng tử có quan hệ thân thiết nhất. Những người khác đều vì sát khí dày đặc tỏa ra từ người tam hoàng tử mà vừa kính vừa sợ, tránh còn không kịp, sợ rằng mình lại gần một chút là sẽ bị tam hoàng tử vặn cổ ngay tại chỗ.
Chỉ riêng ngũ hoàng tử Tần Hạo là dường như không hề cảm nhận được điều đó, cứ cố tình lại gần tam hoàng tử, dù thường xuyên không nhận được phản ứng gì từ hắn, nhưng y vẫn hoàn toàn không để tâm.
Lúc tam hoàng tử ra ngoài chinh chiến thì thôi không nói, nhưng kể từ khi hắn hồi kinh vào năm ngoái thì mười ngày hết bốn năm ngày là Tần Hạo lại ăn nhờ ở đậu trong phủ tam hoàng tử.
Ngay cả người có quan hệ khá lạnh nhạt với các hoàng tử khác như tam hoàng tử, khi đối mặt với ngũ hoàng tử cũng trở nên khoan dung hơn vài phần.
Chỉ riêng việc ngũ hoàng tử có thể đường đường chính chính ngồi uống trà ở nơi trọng yếu như thư phòng, cũng đủ để thấy được vài phần dấu hiệu. Nếu không phải vậy, thì Tần Hạo lúc này sao có thể dám hết lần này đến lần khác quấy rầy Tần Lục chỉ để đòi một câu trả lời?
Ngay cả Tần Lục khi nhớ lại nội dung mà Chỉ Qua vừa bẩm báo, trong mắt cũng thoáng qua một tia ý cười: “Đúng là có chút thú vị.”
“Vậy chẳng phải là đúng rồi sao!” Nhận được câu trả lời khẳng định, Tần Hạo liền vỗ tay một cái, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, nụ cười đó liền dần phai nhạt: “Bây giờ tiểu công tử Cố gia không muốn bỏ trốn nữa thì chúng ta phải làm gì đây?”
Đúng vậy, không chỉ Cố Nghiên Lễ muốn đệ đệ đào hôn, mà ngay cả Tần Hạo cũng muốn điều đó xảy ra.
Nói một cách nghiêm túc, mong muốn Cố Nghiên Thư bỏ trốn của Tần Hạo có lẽ còn mãnh liệt hơn cả Cố Nghiên Lễ.
Đối với tiểu công tử Cố gia, việc gả cho tam hoàng tử không chỉ đi ngược lại với nhận thức suốt mười mấy năm qua, mà còn khiến bản thân mất hết thể diện và danh dự.
Dù gì thân là nam nhân mà lại phải gả cho một nam nhân khác làm vợ, đương nhiên sẽ không tránh khỏi tai tiếng thị phi, cho dù là thánh chỉ của hoàng đế ban xuống cũng không thể xóa bỏ hoàn toàn dị nghị từ bên ngoài.
Còn với Tần Lục thì thánh chỉ này có thể khiến hắn mất đi tư cách tranh đoạt ngôi vị hoàng đế.
Hiện tại ngôi vị thái tử của Thiên Tề quốc vẫn còn trống, mà gần đây lời kêu gọi lập thái tử trên triều đình ngày càng trở nên sôi nổi.
Không tính những hoàng tử đã chết yểu thì hiện tại trong Thiên Tề quốc chỉ còn năm vị hoàng tử đã trưởng thành.
Trong số đó, nếu loại bỏ những người tầm thường bất tài, rồi lại bỏ qua những người bối phận không đủ, thì người có khả năng kế thừa ngai vàng chỉ còn lại đại hoàng tử Tần Thịnh, tam hoàng tử Tần Lục, và tứ hoàng tử Tần Hàn.
Tuy nhiên, Tần Hàn và Tần Thịnh là huynh đệ cùng mẹ sinh ra, từ nhỏ đến lớn Tần Hàn luôn giữ vai trò phụ tá bên cạnh đại hoàng tử, rõ ràng là không có ý định cạnh tranh với huynh trưởng mình.
Tính ra thì ngôi vị thái tử thực chất là cuộc chiến giữa đại hoàng tử Tần Thịnh và tam hoàng tử Tần Lục.
Mặc dù Tần Hạo biết rõ bản thân Tần Lục thực ra không quá tha thiết với ngôi vị hoàng đế, nhưng ở trong hoàng thất, rất nhiều chuyện không phải cứ muốn tránh là tránh được.
Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng chiến công mà Tần Lục lập được trong những năm qua, cùng binh quyền đang nắm trong tay hiện tại cũng đã khiến các hoàng tử khác phải đỏ mắt ghen tị, coi hắn như cái gai trong mắt, mong sớm ngày bị loại trừ.
Sở dĩ đám người kia mãi chưa có hành động gì, chính là vì Tần Lục đang nắm trong tay binh quyền. Nhưng nếu sau này ngôi vị thái tử rơi vào tay người khác thì binh quyền của Tần Lục tất nhiên sẽ bị thu hồi. Đến lúc đó, hắn còn có đường sống sao?
Nếu Tần Lục không giữ được vị trí của mình, thì Tần Hạo vẫn luôn thân thiết với hắn chẳng phải cũng khó mà có kết cục tốt đẹp sao?
Vậy nên nếu phải chọn một người kế vị trong số các hoàng tử hiện nay, thì Tần Hạo chắc chắn sẽ không chút do dự chọn tam hoàng tử Tần Lục.
Thế nhưng vào đúng thời điểm mấu chốt chuẩn bị lập thái tử, hoàng thượng lại bất ngờ ban hôn, chỉ định một nam nhân làm chính thê của tam hoàng tử.
Chuyện này không khỏi khiến người ta nghi ngờ đằng sau thánh chỉ ấy là một dụng ý khác của hoàng thượng.
Bởi trước đó Tần Lục chưa từng lấy vợ, đương nhiên cũng không có con. Giờ lại bị ép cưới một nam nhân làm chính thê, đồng nghĩa với việc trước khi phế bỏ Cố Nghiên Thư, Tần Lục sẽ không thể có trưởng tử hợp pháp.
Mà một khi đã có thánh chỉ ban hôn thì việc phế bỏ Cố Nghiên Thư là điều không dễ dàng.
Không có đích tử, với một hoàng tử có hy vọng tranh đoạt ngôi vị thái tử thì đây chính là đòn đánh chí mạng. Đến cả trẻ con ba tuổi cũng có thể nhìn ra điều này.
Chính vì vậy, so với Cố Nghiên Lễ, Tần Hạo càng mong muốn cuộc hôn sự này không thành công.
Bởi vậy ngay trong ngày thánh chỉ ban hôn được ban xuống, Tần Hạo lập tức đến ngự thư phòng làm loạn một phen, muốn hoàng thượng thu hồi thánh chỉ.
Kết quả cuối cùng thánh chỉ không những không thu hồi, mà Tần Hạo còn bị hoàng thượng trách mắng một trận.
Thái độ của hoàng thượng khi đó cũng cho thấy ông ta đối với chuyện ban hôn này nhất quyết không nhượng bộ.
Dù Tần Lục và Tần Hạo đều là hoàng tử, nhưng trước quyết tâm sắt đá của hoàng thượng, bọn họ cũng không dám đối đầu cứng rắn.
Con đường thuyết phục hoàng thượng thu hồi thánh chỉ đã bị chặn, thế thì chỉ còn cách ra tay từ người còn lại trong mối hôn sự này, tiểu công tử Cố gia.
Ban đầu, Tần Hạo cho rằng một không làm, hai không nghỉ thì chi bằng gϊếŧ chết Cố Nghiên Thư cho xong.
Dù sao Tần Lục cũng đã mang tiếng “khắc vợ”, khắc chết một người là khắc, khắc chết hai người cũng là khắc, giờ thêm một Cố Nghiên Thư cũng chẳng khác gì.
Thế nhưng Tần Hạo còn chưa kịp ra tay thì đã bị Tần Lục nhìn thấu tâm tư y ngăn cản.
“Kiếm của ta có thể chĩa vào kẻ thù, có thể chĩa vào đối thủ, có thể chĩa vào tướng lĩnh hay binh sĩ của địch quốc, nhưng tuyệt đối không được chĩa vào người vô tội!”
“Cho dù vì hắn mà huynh không thể đăng vị sao?”
"Cho dù vì hắn mà không thể đăng vị!"
Đến tận bây giờ, Tần Hạo vẫn nhớ rõ vẻ nghiêm túc và kiên định trên gương mặt Tần Lục khi nói ra những lời ấy.
Chính khoảnh khắc đó, Tần Hạo đã hiểu vị huynh trưởng của y, người đã dùng thân thể, máu thịt, chiến hữu và cả tính mạng để bảo vệ giang sơn bá tính trong suốt năm năm chinh chiến, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai vấy bẩn lên điều mà hắn đang gìn giữ dù chỉ một chút.
Cuối cùng, Tần Hạo chỉ đành đè nén ý định trừ khử Cố Nghiên Thư, tìm kiếm con đường khác.