- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Vương Phi Ta Phú Khả Địch Quốc
- Chương 12
Vương Phi Ta Phú Khả Địch Quốc
Chương 12
"Phụ tộc là bốn, mẫu tộc là ba, thông gia hai… Phủ Thừa Ân Hầu có thể không vô tội, nhưng Mục phủ chẳng lẽ cũng không vô tội sao? Huynh thật sự nỡ lòng à?”
Mục phủ chính là nhà mẹ đẻ của mẫu thân Cố Nghiên Thư và Cố Nghiên Lễ.
Quả nhiên, vừa nghe đến hai chữ “Mục phủ”, sắc mặt Cố Nghiên Lễ liền thay đổi, lực đạo đang nắm cổ tay Cố Nghiên Thư cũng dần buông lỏng.
Cảm nhận được sự thay đổi này, Cố Nghiên Thư biết ngay hắn đã bình tĩnh lại.
Quả nhiên ngay sau đó, Cố Nghiên Lễ buông tay Cố Nghiên Thư, hiển nhiên đã từ bỏ ý định đưa em mình bỏ trốn.
Tuy vậy, từ nét mặt của Cố Nghiên Lễ, Cố Nghiên Thư vẫn nhìn ra vẻ không cam lòng đang bị đè nén.
Cố Nghiên Lễ giận dữ không có chỗ phát tiết, nhịn hết lần này đến lần khác nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, nghiến răng nói:
“Trước đây ta đã bảo đệ tránh xa ả tiện nhân Thường Hân Nhã kia một chút, đệ lại cứ cố chấp! Còn coi ả là người tốt, miệng thì gọi một tiếng ‘di nương, hai tiếng ‘di nương’ ngọt xớt! Giờ đã thấy hậu quả chưa?!”
“Đệ thấy rồi…” Mặc dù chuyện đó là do Cố tiểu công tử gây ra chứ không phải y, nhưng Cố Nghiên Thư chỉ có thể chịu thay.
Chính vào lúc này, Cố Nghiên Thư mới thực sự hiểu vì sao Cố tiểu công tử lại không thích vị huynh trưởng này đến vậy.
Biết đệ đệ bị ban hôn cho một nam nhân, không những không an ủi một câu, lại còn trách móc nặng lời, kiểu này ai mà chịu nổi?
Nhớ lại những lần Cố Nghiên Lễ nghiêm khắc răn dạy Cố tiểu công tử, tuy là xuất phát từ lo lắng thật lòng, nhưng cách nói lại quá cứng rắn, làm sao một đứa trẻ được nuông chiều từ nhỏ như Cố tiểu công tử có thể hiểu được sự quan tâm ẩn sau những lời mắng mỏ ấy?
Ngay lúc Cố Nghiên Thư nghĩ rằng vị huynh trưởng này lại sắp bắt đầu cằn nhằn, thì phát hiện Cố Nghiên Lễ chỉ nói một câu rồi im bặt.
Ngẩng đầu lên, Cố Nghiên Thư thấy Cố Nghiên Lễ đang ngây người nhìn mình, ánh mắt có chút xuất thần. Y đang do dự không biết có nên lên tiếng hay không thì trước mắt bỗng tối sầm, cả người bị kéo vào một vòng tay ấm áp.
Chỉ nghe một tiếng thở dài rất khẽ, theo sau là giọng nói trầm thấp, dịu dàng vang lên bên tai: “Ta khiến đệ chịu ấm ức rồi.”
Cảm xúc mà Cố Nghiên Thư vừa đè nén lập tức dâng trào, khiến mắt y hơi cay xè.
“Đều tại huynh vô dụng…” Giọng nói của Cố Nghiên Lễ tràn đầy day dứt và bất lực. So với tình phụ tử giả dối của Cố Hồng Tế, thì tình cảm chân thành của Cố Nghiên Lễ càng khiến người ta xúc động hơn.
Không khó để nhận ra, chỉ cần còn một chút hy vọng, Cố Nghiên Lễ nhất định sẽ liều cả tính mạng để cầu xin hoàng đế thu hồi thánh chỉ.
Cố Nghiên Thư lúc này không nhịn được nữa, nhẹ giọng nói: “Thật ra… gả cho tam hoàng tử cũng không phải chuyện xấu.”
“…Đệ nói cái gì?” Cố Nghiên Lễ kinh ngạc, không thể tin vào tai mình, thậm chí còn nghi ngờ bản thân nghe nhầm.
“Đệ nói, thật ra gả cho tam hoàng tử cũng chẳng phải chuyện xấu.” Cố Nghiên Thư rời khỏi vòng tay Cố Nghiên Lễ, lặp lại một lần nữa.
Cố Nghiên Lễ quan sát kỹ vẻ mặt của y, thấy Cố Nghiên Thư không có chút oán trách hay miễn cưỡng nào liền biết y đang nói thật lòng.
Hắn vội hỏi: “Vì sao đệ lại nói như vậy?”
Thật ra cho dù Cố Nghiên Lễ không hỏi, Cố Nghiên Thư cũng sẽ giải thích rõ ràng , tránh cho vị huynh trưởng này vì tự trách bản thân mà làm điều gì đó không thể cứu vãn:
“Nếu không có thánh chỉ tứ hôn thì với người không còn một xu dính túi như đệ hiện giờ, e là sau này chỉ có thể sống nhờ trong phủ, cả đời bình bình nhạt nhạt, không có lấy một chút thành tựu nào.”
Nghe đến đây, sắc mặt Cố Nghiên Lễ lập tức trầm xuống: “Bây giờ mới biết bản thân chẳng có tài cán à?”
Cũng không trách Cố Nghiên Lễ lại tức giận như vậy. Trước kia, Cố Nghiên Lễ đã nhiều lần vì chuyện Cố tiểu công tử không chịu học hành mà nổi trận lôi đình, nhưng đối phương lại luôn coi như gió thoảng bên tai, chưa từng nghe lọt câu nào.
“Khụ khụ… Vâng, đều là do đệ tự chuốc lấy.” Cố Nghiên Thư ho nhẹ mấy tiếng, chủ động nhận lỗi thay cho nguyên chủ.
Sợ hắn lại tiếp tục răn dạy, y nhanh chóng nói tiếp: “Nhưng mà chuyện được ban hôn thì khác… Đệ làm chính phi của hoàng tử thì có thể trở thành hoàng thân quốc thích. Địa vị mà nhiều người cả đời mơ cũng không tới, đệ chỉ cần gả đi là xong!”
“Chuyện đó thì…” Cố Nghiên Lễ nhíu mày, cảm thấy cách nghĩ của Cố Nghiên Thư có gì đó sai sai nhưng lại không biết nên bắt đầu phản bác từ đâu.
“Hơn nữa, tam hoàng tử sắp được phong vương rồi, hắn lúc đó chính là dưới một người trên vạn người, còn đệ vừa gả qua thì đã thành vương phi dưới hai người trên vạn người! Ngoài thánh chỉ của hoàng thượng, huynh còn thấy ở đâu có mối tốt như vậy không?”
Cố Nghiên Thư hoàn toàn không có ý định cho Cố Nghiên Lễ có cơ hội suy nghĩ, cứ thế tiếp tục bài diễn thuyết đầy khí thế của mình. Nói xong, y còn không quên quay sang hỏi một câu: “Đại ca, huynh thấy có đúng không?”
"Đúng...đúng vậy,” Cố Nghiên Lễ ban đầu còn gật đầu theo nhưng ngay sau đó liền bừng tỉnh lại, trừng mắt nhìn đệ đệ: “Đúng cái gì mà đúng? Đệ thân là nam nhi, sao lại có thể nghĩ như vậy được?”
Chậc... không ngờ lại khó lừa thế này.
Cố Nghiên Thư thầm thở dài một tiếng trong lòng, rồi nhanh chóng thu lại vẻ bỡn cợt, nghiêm túc nhìn Cố Nghiên Lễ: “Đại ca, đệ hỏi huynh một câu, chúng ta học văn luyện võ là để làm gì? Có phải là để vào triều làm quan không?”
Tuy không hiểu vì sao đệ đệ đang nói chuyện hôn sự lại đột ngột chuyển sang lý tưởng học hành, nhưng Cố Nghiên Lễ vẫn gật đầu thuận theo:
“Phải.”
“Vậy vào triều làm quan để làm gì? Chẳng phải là để chia sẻ nỗi lo cùng Hoàng thượng, để công thành danh toại hay sao?” Cố Nghiên Thư tiếp tục hỏi.
“Văn thành võ luyện, hiến cho đế vương.”
Cố Nghiên Lễ không cần suy nghĩ, lập tức gật đầu: “Phải.”
“Vậy bây giờ đệ hỏi huynh, nếu có một cách vừa giúp hoàng thượng giải tỏa phiền muộn, lại vừa giúp ta công thành danh toại, huynh có làm không?”
“Dường nhiên là có.” Cố Nghiên Lễ lại gật đầu, chuyện như thế này thì ai mà chẳng chọn.
“Vậy bây giờ, điều Hoàng thượng lo lắng nhất là gì? Có phải là hôn sự của Tam hoàng tử không?” Cố Nghiên Thư tiếp tục hỏi.
Tuy lần này Cố Nghiên Lễ có hơi chần chừ, nhưng nghĩ ngợi một lát vẫn gật đầu đáp:
“…Phải.”
Dù sao trong kinh thành, ai mà chẳng biết Hoàng thượng vì chuyện hôn sự của Tam hoàng tử mà sinh lòng phiền muộn.
Vừa thấy Cố Nghiên Lễ gật đầu, Cố Nghiên Thư liền vỗ tay cái bốp, quay sang nhìn huynh trưởng đầy hứng khởi: “Là vậy đó! Đại ca, huynh nghĩ mà xem, nếu gả cho Tam hoàng tử thì chẳng phải vừa giúp Hoàng thượng bớt lo, lại vừa có thể ngẩng cao đầu bước vào vương phủ sao?”
“Đúng vậy.” Bị Cố Nghiên Thư dẫn dắt lòng vòng, Cố Nghiên Lễ lúc này đầu óc đã quay cuồng, chẳng kịp suy nghĩ mà cứ thế gật đầu theo.
Chỉ là sau khi gật đầu xong, hắn mới ngờ ngợ nhận ra có gì đó không ổn. Nhưng ngẩng đầu lên lại thấy đệ đệ đang cười toe toét, hắn tự dưng hiểu ra một điều.
Có vẻ như đệ đệ thật lòng muốn gả cho Tam hoàng tử.
Hiểu ra điều đó, Cố Nghiên Lễ lại giả vờ như chưa nghĩ thông, không nói thêm gì nữa.
Còn Cố Nghiên Thư không nghe thấy Cố Nghiên Lễ phản bác lại thì thở phào một hơi trong lòng.
Dù huynh ấy nghĩ gì thì hiện tại mình coi như đã dụ được huynh ấy rồi.
Bằng không, nếu phải nói thật rằng: "Không phải vì đệ muốn chia sẻ phiền muộn với Hoàng thượng, cũng không phải vì đệ muốn công thành danh toại, mà đệ chỉ phạm phải sai lầm mà nam nhân nào cũng phạm phải, đệ thèm khát thân thể của Tam hoàng tử.” thì y thật sự không biết phải mở miệng kiểu gì cho nổi.
Cố Nghiên Thư và Cố Nghiên Lễ đều không nhận ra khi bọn họ đang trò chuyện, thì ở một vị trí không xa bên ngoài thư phòng Cố Nghiên Thư, có một bóng dáng mờ ảo như quỷ hồn lặng lẽ xuất hiện, rồi cũng lặng lẽ rút lui mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.
“Phụt—— khụ khụ khụ…”
Trong thư phòng vừa cổ kính vừa trang nghiêm, Ngũ hoàng tử của Thiên Tề quốc, Tần Hạo, đang nhàn nhã thưởng trà, sau khi nghe xong báo cáo từ thuộc hạ liền không nhịn được mà sặc cả một ngụm trà.
Phải mất một lúc mới trấn tĩnh lại được, hắn lập tức đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn về phía người đang đứng trước mặt mình, rồi hỏi:
“Tiểu công tử của phủ Thừa Ân Hầu thực sự đã nói như vậy sao?”
Trong giọng nói đầy vẻ ngạc nhiên xen lẫn hứng thú.
Nếu Cố Nghiên Thư hoặc Cố Nghiên Lễ cảnh giác hơn một chút thì sẽ phát hiện ra, người đang đứng trước mặt Tần Hạo lúc này chính là bóng người thần bí đã xuất hiện và biến mất không dấu vết bên ngoài thư phòng của Cố Nghiên Thư khi nãy.
Trước phản ứng có phần cường điệu của Tần Hạo, Chỉ Giai vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, lông mày không hề lay động, giọng nói cũng hết sức thản nhiên:
“Đúng vậy.”
Tần Hạo rõ ràng đã quá quen với kiểu tính cách này của Chỉ Giai, ánh mắt hắn vẫn không giấu được sự thích thú. Nghĩ tới những gì Chỉ Giai vừa báo cáo, hắn trầm ngâm lặp lại:
“Vừa mới gả vào đã là vương phi, địa vị chỉ dưới hai người trên vạn người. Ngoài việc được hoàng thượng ban hôn thì trên đời này còn có thể có chuyện tốt như vậy sao?”
“Gả cho Tam hoàng huynh, vừa có thể giúp Hoàng thượng san sẻ lo toan, lại có thể nâng cao địa vị bản thân…”
Càng lặp lại, Tần Hạo lại càng thấy buồn cười, đến mức bật cười thành tiếng.
Cười xong, hắn còn không quên bình phẩm về lời nói của Cố Nghiên Thư:
“Thật thú vị, đúng là quá thú vị!”
“Trước đây sao ta lại không nhìn ra, tiểu công tử của phủ Thừa Ân Hầu là một người thú vị như vậy?”
Hắn lẩm bẩm một mình, rồi như thể vừa nhớ ra điều gì đó, liền ngẩng đầu, nhìn về phía vị trí chủ tọa ở giữa thư phòng.
“Tam hoàng huynh, huynh thấy thế nào?”
Dõi theo ánh mắt của Tần Hạo, có thể thấy ở vị trí trung tâm thư phòng, trước chiếc bàn lớn bày đầy công văn và một bản đồ sa bàn, có một người đang ngồi đó.
Người ấy mang một vẻ mặt nghiêm nghị, mày sắc như kiếm, đôi mắt sáng như sao, quanh người được bao phủ bởi một luồng sát khí dày đặc đến mức không thể tan nổi. Người này không ai khác chính là chiến thần lừng danh khắp Thiên Tề quốc – Tần Lục.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Cổ Đại
- Vương Phi Ta Phú Khả Địch Quốc
- Chương 12