Chương 11

Kết quả cuối cùng là trong mắt Cố Hồng Tế, Thường di nương trở thành một trưởng bối hết lòng yêu thương con cái, còn Cố tiểu công tử lại trở thành một đứa con cứng đầu ngỗ nghịch, không chịu sửa đổi.

Qua nhiều lần như vậy, Cố tiểu công tử chẳng những phải chịu phạt mà hình tượng trong lòng Cố Hồng Tế cũng ngày càng xấu đi.

Chỉ là điều quan trọng nhất bây giờ không phải mối quan hệ bất hòa giữa cha con Cố Hồng Tế và Cố tiểu công tử nữa, mà là Bạch Thuật.

Cố Nghiên Thư với kinh nghiệm sống mười năm trong mạt thế, tuy không dám nói là nhìn thấu lòng người, nhưng chưa ai nói dối mà qua được mắt được y hết. Chính vì vậy, chỉ dựa vào sắc mặt và ngữ khí của Bạch Thuật, y liền biết rằng Bạch Thuật không nói dối. Nhưng:

“Ngươi đã không muốn ta đến chỗ phụ thân, thì sao lại cố ý nói cho ta biết chuyện của Thường di nương?”

Bị hỏi như vậy, Bạch Thuật càng thêm bối rối:

“Chẳng phải là do chính thiếu gia dặn dò nô tài từ trước sao? Hễ mà có chuyện gì liên quan đến di nương, nhất định phải báo cho thiếu gia biết đầu tiên…”

Nói xong, Bạch Thuật không quên lẩm bẩm thêm một câu, giọng điệu còn mang theo vài phần ấm ức.

“Nô tài vốn dĩ cũng chẳng muốn nói…”

Nghe thấy tiếng lẩm bẩm ấy, Cố Nghiên Thư chợt nhận ra mình đã trách lầm Bạch Thuật.

Quả thật Cố tiểu công tử từng dặn dò như thế, chỉ là chuyện này xảy ra lâu rồi khiến y nhất thời quên mất. Chỉ đến khi Bạch Thuật nhắc tới, Cố Nghiên Thư mới lục lại được đoạn ký ức này.

Còn về việc nếu Bạch Thuật không muốn nói thì sao không giấu đi? Cố Nghiên Thư thậm chí không cần mở miệng cũng đã hiểu.

Vì Bạch Thuật tuy trung thành, nhưng đầu óc thì đúng là hơi đần độn. Nếu không, đã theo hầu tiểu công tử hơn mười năm, sao lại không nhận ra Thường di nương là loại người gì?

Nói hơi khó nghe một chút, Bạch Thuật và tiểu công tử đúng là chủ nào tớ nấy, lấy chỉ số thông minh ra mà nói thì đúng là xứng đôi vừa lứa.

Xem chừng với cái đầu óc này của Bạch Thuật, e là chưa đủ trình để làm nội gián.

Nghĩ vậy, Cố Nghiên Thư liền bỏ qua nghi ngờ trong lòng, nhưng vẫn không quên nói:

“Nếu ngươi đã biết di nương không sao, thì đừng báo cho ta những chuyện như này nữa.”

Tuy không hiểu vì sao Cố Nghiên Thư lại nói thế, nhưng Bạch Thuật vẫn lập tức đáp lời:

“Dạ, nô tài biết rồi!”

Nói xong, Bạch Thuật bỗng nhớ ra chuyện mà khi nãy mình ra ngoài nghe được, vội nói:

“Đúng rồi thiếu gia, còn một chuyện nữa! Nô tài mới nghe nói đại thiếu gia hình như sắp trở về phủ rồi ạ!”

“Đại thiếu gia… Đại ca?” Cố Nghiên Thư ngẩn người một lúc, rồi mới phản ứng lại người mà Bạch Thuật nhắc tới là ai.

Thấy sau khi mình nhắc đến Đại thiếu gia, thiếu gia nhà mình không còn phản ứng kịch liệt giống mèo con bị dẫm trúng đuôi đến mức nhảy dựng lên như trước nữa, Bạch Thuật mới dám đem chuyện mình vừa nghe được nói ra:

“Vâng, nghe nói mấy hôm trước Đại thiếu gia gửi tin báo là đang trên đường về phủ. Tính theo ngày nếu không có gì bất ngờ thì chắc hôm nay sẽ đến nơi.”

“Ta biết rồi.” Cố Nghiên Thư khẽ gật đầu, đồng thời trong lòng cũng bắt đầu lục lại những ký ức liên quan đến Đại thiếu gia của Hầu phủ.

Người mà Bạch Thuật gọi là Đại thiếu gia tên là Cố Nghiên Lễ. Hắn là trưởng tử đích xuất của phủ Thừa Ân Hầu, cũng là anh ruột cùng cha cùng mẹ lớn hơn ba tuổi của Cố tiểu công tử.

Chỉ là người anh ruột này lại chẳng thân thiết với Cố tiểu công tử.

Trong ký ức thời thơ ấu của Cố tiểu công tử, gần như không có bóng dáng của Cố Nghiên Lễ.

Mãi đến khi lớn dần, hai người mới bắt đầu thường xuyên gặp mặt.

Nhưng không biết là do Cố Nghiên Lễ cho rằng Cố tiểu công tử chính là kẻ đã hại chết Cố phu nhân hay vì lý do gì khác mà mỗi lần gặp mặt, hắn đều mang vẻ lạnh lùng, xa cách.

Còn Cố tiểu công tử từ nhỏ đã được Thường di nương nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, nào chịu nổi thái độ đó?

Cho nên sau vài lần tiếp xúc với Cố Nghiên Lễ, Cố tiểu công tử cũng dần không muốn chơi cùng với huynh trưởng nữa.

Chưa kể Thường di nương cũng không thích cảnh huynh đệ thân thiết giữa hai người, nên bà ta thường xuyên nói bóng nói gió, đặt điều về Cố Nghiên Lễ.

Dần dà mối quan hệ giữa hai người càng lúc càng xa cách.

Nói không thân thiết đã được tính là nói giảm nói tránh rồi. Bởi vì trong hai năm gần đây, cứ mỗi khi gặp nhau là cả hai lại đấu khẩu không ngừng.

Cố Nghiên Lễ nhìn không vừa mắt việc tiểu công tử cả ngày chẳng làm gì, chỉ biết nghịch mèo chọc chó. Còn Cố tiểu công tử vốn đã không ưa người anh này, lại càng thêm chướng mắt với thái độ ấy, kết quả là mỗi lần gặp nhau cả hai lại cãi vã om sòm .

Trong lòng Cố tiểu công tử, nếu nói trong phủ Thừa Ân Hầu ai là người đáng ghét nhất thì Cố Nghiên Lễ xếp thứ hai không ai dám xếp thứ nhất.

Bời vì ghét anh ruột nên Cố tiểu công tử thường không quan tâm tới chuyện của Cố Nghiên Lễ, nên chẳng để ý hắn đi hay về phủ.

Trong mấy ngày Cố Nghiên Thư nằm tĩnh dưỡng, y cũng không thấy vị huynh trưởng trong ký ức này tới thăm, cứ nghĩ là tình cảm huynh đệ đã tệ đến mức mức không thể tệ hơn, ai ngờ Cố Nghiên Lễ lại không có ở trong phủ.

“Đại thiếu gia đến!”

“Tham kiến Đại thiếu gia!”

Ngay khi Cố Nghiên Thư còn đang chìm trong dòng ký ức về Cố Nghiên Lễ, ngoài sân đã vang lên tiếng hành lễ rộn ràng của đám hạ nhân.

Ngay sau đó, một nam tử mặc áo đen, sắc mặt âm trầm, sải bước tiến vào phòng.

Nếu không phải Cố Nghiên Lễ mà Bạch Thuật vừa nhắc đến thì còn có thể là ai?

Nhận ra người đến là ai, Cố Nghiên Thư lập tức quan sát kỹ vị huynh trưởng trong ký ức mà Cố tiểu công tử không có chút thiện cảm.

Không thể không nói, Cố Nghiên Lễ và Cố tiểu công tử đúng là anh em cùng một mẹ sinh ra, chỉ xét riêng về ngoại hình, hai người đã giống nhau đến sáu phần.

Chỉ là Cố tiểu công tử có dung mạo tinh xảo và mềm mại giống như một tác phẩm nghệ thuật được thợ thủ công dày công chế tác. Còn Cố Nghiên Lễ thì mang vẻ ngoài rắn rỏi, góc cạnh, giữa hàng lông mày còn toát ra khí chất anh dũng mạnh mẽ mà Cố tiểu công tử không có.

Tóm lại trong mắt người ngoài thì Cố tiểu công tử là kiểu công tử yếu đuối, thư sinh, còn Cố Nghiên Lễ thì như hán tử có thể một đấm một phát mười người.

“Đi thôi!”

Đúng lúc Cố Nghiên Thư còn đang quan sát Cố Nghiên Lễ thì đối phương đã tiến lên một bước, nắm lấy cổ tay y, định kéo ra ngoài.

Cố Nghiên Thư sau khi bị mạnh mẽ lôi đi mấy bước thì bỗng sực tỉnh lại, vội dùng lực giữ cho cơ thể đứng yên một chỗ mới mở miệng hỏi:

“Đi đâu cơ?”

Cảm nhận được sự kháng cự của Cố Nghiên Thư, Cố Nghiên Lễ sợ nếu cứ cố lôi em mình đi sẽ làm nó bị thương nên đành dừng bước giải thích:

“Đi đâu cũng được! Trước khi về phủ, ta đã cho người sắp xếp xong ở cổng thành. Một lát nữa ta sẽ đưa đệ rời phủ, sau đó đệ cứ đi thẳng, đừng quay đầu lại. Đường đi ta đã chuẩn bị ổn thỏa hết rồi. Trên xe có vàng bạc, châu báu, ta cũng chuẩn bị sẵn ngân phiếu để đệ sống nửa đời sau không phải lo nghĩ chuyện ăn mặc. Nếu muốn, đệ có thể rời khỏi Thiên Tề quốc, nhưng điều quan trọng nhất là đi rồi thì đừng quay về nữa…”

Nghe đến đây, cho dù Cố Nghiên Thư có ngốc đến mấy cũng hiểu ra Cố Nghiên Lễ là muốn giúp y bỏ trốn khỏi mối hôn sự này!

Hơn nữa là bỏ trốn khỏi mối hôn sự do chính hoàng thượng ban hôn.

Đối với người xưa mà nói, đưa ra lựa chọn thế này cần có bao nhiêu can đảm và quyết đoán?

Dù Cố Nghiên Thư từng sống sót ở mạt thế tận mười năm, cũng không ngờ vị huynh trưởng trước giờ chưa từng hòa nhã với Cố tiểu công tử lại có thể vì y mà làm tới mức này.

Thế này thì sao có thể nói là không thương? E rằng trong phủ Thừa Ân Hầu cũng không có người thứ hai quan tâm đến tiểu công tử nhiều như Cố Nghiên Lễ!

Cố Nghiên Thư từng tận mắt chứng kiến bao cảnh cha con, huynh đệ vì một chút lợi ích mà quay lưng gϊếŧ hại lẫn nhau trong mạt thế nên khi cảm nhận được điều này, một loại cảm xúc phức tạp cứ nghẹn lại trong l*иg ngực khiến đôi mắt y cay xè.

Nhưng y nhanh chóng nén xuống cảm xúc ấy, ngắt lời Cố Nghiên Lễ đang định tiếp tục nói, khẽ hỏi: “Nếu ta cứ thế rời đi, vậy còn mọi người thì sao?”

“Cái gì mà còn mọi người thì sao?” Đầu óc Cố Nghiên Lễ chỉ nghĩ đến chuyện giúp đệ đệ đào hôn, nhất thời không hiểu hàm ý trong lời nói của Cố Nghiên Thư.

“Kháng chỉ không tuân là tội lớn có thể chu di cửu tộc. Nếu ta bỏ trốn, các người phải làm sao?” Cố Nghiên Thư lặp lại lời mình một lần nữa.

Nghe vậy, Cố Nghiên Lễ thoáng chần chừ, nhưng ngay sau đó liền kiên quyết: “Thánh thượng nhân hậu cùng lắm là trách phạt, chứ chắc chắn sẽ không vì chuyện này mà gϊếŧ cả nhà họ Cố. Đệ đừng nghĩ nhiều, lo cho bản thân mới là quan trọng nhất, cứ đi đi!”

“Lỡ như chuyện đó thật sự xảy ra thì sao?” Cố Nghiên Thư vẫn đứng yên, ánh mắt vừa nghiêm túc vừa kiên quyết nhìn thẳng vào Cố Nghiên Lễ.

“Cho dù chuyện đó có thật sự xảy ra… thì cũng là do cái nhà này tự chuốc lấy thôi…” Cố Nghiên Lễ nói tới đây thì lại bùng lên lửa giận, đủ thấy trong lòng hắn đã sớm tích tụ nỗi bất mãn với phủ Thừa Ân Hầu từ lâu.