Nếu không thể dọn dẹp sạch sẽ những cái đuôi còn sót lại, thì thà không dọn còn hơn.
Sau một hồi suy nghĩ, Phi Loan cũng hiểu ra đạo lý này: “Không lẽ cứ mặc kệ cho Hầu gia điều tra sao?”
“Đương nhiên là không!” Thường Hân Nhã trừng mắt nhìn Phi Loan một cái, dường như bị sự ngu ngốc của nàng ta làm cho tức giận.
Trong Hầu phủ này, không ai hiểu rõ Cố Hồng Tế hơn Thường di nương. Nếu bà ta thật sự để mặc Cố Hồng Tế điều tra mà không làm gì, thì sự sủng ái mà bà ta có được e là cũng đến hồi kết.
Không thể xử lý hậu quả, cũng không thể án binh bất động, Phi Loan thật sự bó tay, không biết nên làm cái gì.
Ngay lúc nàng ta đang đoán xem Thường Hân Nhã sẽ làm gì thì nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ, đi kèm với đó là tiếng dặn dò nhẹ nhàng của bà ta:
“Đi lấy một bộ y phục nhã nhặn trong tủ ra thay cho ta, chúng ta đến chỗ lão phu nhân một chuyến.”
“Vâng.” Phi Loan vội vàng gật đầu. Ngay khi nghe đến lão phu nhân, trái tim đang bối rối của nàng ta lập tức bình ổn lại.
Sở dĩ Thường di nương có thể vững vàng nắm giữ hậu viện Hầu phủ, ngoài sự sủng ái của Cố Hồng Tế, thì còn nhờ vào sự ủng hộ của lão phu nhân Hầu phủ.
Bởi vì lão thái quân hiện tại của phủ Thừa Ân hầu không chỉ là thân mẫu của Cố Hồng Tế, mà còn là dì ruột của Thường Hân Nhã.
Thuở trước, khi Cố phu nhân còn sống, Thường Hân Nhã có thể đấu ngang tay với bà trong hậu viện chính là nhờ dựa vào thế của lão phu nhân.
Giờ Thường Hân Nhã nói muốn đến gặp lão phu nhân, Phi Loan lập tức hiểu ý bà ta định đi cầu viện.
Không dám chậm trễ, Phi Loan theo lời dặn, lấy ra một bộ y phục đơn giản, giúp Thường di nương thay vào rồi cùng bà ta ra ngoài.
Những động tĩnh trong viện của Thường Hân Nhã, Cố Nghiên Thư bên này tất nhiên không hề hay biết, mà y cũng chẳng có chút hứng thú nào với loại toan tính này.
Đối với y, việc quan trọng nhất lúc này dưỡng bệnh.
Sau khi Cố Hồng Tế rời đi, có lẽ vì cảm thấy áy náy, ông ta lại cho người mời đại phu đến khám cho Cố Nghiên Thư.
Sau khi đại phu đến, Cố Nghiên Thư cẩn thận hỏi kỹ, câu trả lời nhận được cũng giống như những gì Bạch Thuật từng nói: Chỉ cần điều dưỡng cẩn thận, sẽ không để lại di chứng.
Vì một cơ thể khỏe mạnh, Cố Nghiên Thư đương nhiên sẽ không quan tâm chuyện bên ngoài, chỉ toàn tâm toàn ý tập trung dưỡng bệnh.
Không chỉ uống thuốc đúng giờ, Cố Nghiên Thư còn ngủ sớm dậy sớm, hoàn toàn bước vào chế độ dưỡng sinh của người già.
Không biết là do bản thân Cố tiểu công tử đã có nền tảng thể chất tốt, hay là do ý chí hồi phục của Cố Nghiên Thư quá mạnh, mà sau vài ngày điều dưỡng, thân thể y đã khá lên rất nhiều.
Tuy chưa thể nói là hồi phục hoàn toàn nhưng cũng không còn như lúc mới tới, muốn xuống giường đi vài bước cũng là điều khó khăn.
Sau khi cơ thể bắt đầu hồi phục, Cố Nghiên Thư cuối cùng cũng cảm nhận được một cơ thể khỏe mạnh rốt cuộc là như thế nào. L*иg ngực không còn đau âm ỉ mỗi khi hít thở, tứ chi lúc nào cũng vô lực yếu ớt nay đã không còn mệt mỏi rã rời nữa, buổi tối cũng không còn giật mình tỉnh dậy giữa chừng, thậm chí khẩu vị cũng được cải thiện đáng kể.
Không nói đến những chuyện phiền lòng liên quan đến thân phận của Cố tiểu công tử, chỉ riêng việc có được cơ thể này, Cố Nghiên Thư đã thấy được chuyến xuyên không này quả thật không uổng.
Đúng lúc Cố Nghiên Thư đang tận hưởng những thay đổi tích cực từ cơ thể mình, Bạch Thuật liền vội vàng từ ngoài cửa chạy vào:
“Thiếu gia, không hay rồi!”
“Chuyện gì?”
Cố Nghiên Thư giữ nguyên tư thế ban đầu, không buồn động đậy, nhìn Bạch Thuật ý bảo hắn cứ nói thẳng.
“Vừa rồi nô tài ra tiền viện, nghe nói mấy ngày trước không biết vì lý do gì Thường di nương đã chọc giận Hầu gia, đám hạ nhân bên cạnh bà ta bị bán đi không ít, ngay cả Thường di nương cũng bị Hầu gia cấm túc, nói là để bà ta tự kiểm điểm bản thân!”
Vì những ngày gần đây phải chăm sóc Cố Nghiên Thư nên Bạch Thuật chưa từng rời khỏi viện, đối với chuyện bên ngoài hoàn toàn không hay biết gì.
Mãi đến khi thân thể của Cố Nghiên Thư đã đỡ hơn, trong viện lại có vài việc vặt cần xử lý, Bạch Thuật mới rời đi lo liệu.
Không ngờ vừa ra ngoài không lâu đã nghe được chuyện của Thường di nương, hắn sốt ruột đến mức chưa xong việc đã vội vã quay về báo cáo.
“Cấm túc?”
Chân mày Cố Nghiên Thư hơi nhướn lên, vẻ mặt thoáng hiện lên một tia kinh ngạc, rồi lập tức trở nên bình thản:
“Xem ra Thường di nương này còn có bản lĩnh hơn ta tưởng.”
Hôm đó, nhìn dáng vẻ rời đi của Cố Hồng Tế, Cố Nghiên Thư còn tưởng Thường di nương thể nào cũng bị phạt nặng, ai ngờ cuối cùng chỉ bị cấm túc nhẹ.
Tuy ngay từ đầu Cố Nghiên Thư đã biết Thường di nương ở trong phủ Hầu gia hơn mười năm, sao có thể vì một chuyện như vậy mà bị lật đổ, nhưng đối với kết quả này, y cực kỳ không hài lòng.
Phải biết rằng, Cố tiểu công tử chính là bị mấy thủ đoạn mờ ám của Thường Hân Nhã làm mất mạng. Kết quả là bây giờ Thường Hân Nhã vẫn nắm quyền quản gia, thậm chí chẳng bị tước quyền gì cả. Mới nhiêu đó thì sao Cố Nghiên Thư hài lòng cho được?
“Thiếu gia? Di nương bị cấm túc rồi, ngài không lo lắng gì sao?”
Nhìn vẻ mặt thản nhiên của Cố Nghiên Thư, Bạch Thuật trong lòng đầy nghi hoặc.
“Chỉ là bị cấm túc thôi, có gì mà phải lo?”
Cố Nghiên Thư chẳng những không lo lắng, mà thậm chí còn tính toán trong lòng bước tiếp theo nên làm gì.
Ngẩng đầu lên, Cố Nghiên Thư liền chạm phải ánh mắt vừa khó hiểu vừa mờ mịt của Bạch Thuật, y bỗng chốc nhận ra một chuyện.
Trong mắt Bạch Thuật và những hạ nhân trong phủ, Cố tiểu công tử và Thường di nương có mối quan hệ như mẹ con ruột thịt, thân thiết vô cùng. Nếu là Cố tiểu công tử thật sự, khi biết chuyện Thường di nương bị phạt, có khi đã sớm lao khỏi viện đi tìm Cố Hồng Tế lý luận rồi, đâu thể nào bình tĩnh như y hiện giờ.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Cố Nghiên Thư nhìn Bạch Thuật liền mang theo vài phần dò xét.
Bạch Thuật là người từ nhỏ đã theo hầu Cố tiểu công tử, sao có thể không biết rõ tính tình cậu ta?
Thế mà giờ hắn lại cố tình đến đây báo tin khi y còn chưa khỏi hẳn, như vậy là có ý gì?
Không lẽ là muốn y mất lý trí đi đối đầu với Cố Hồng Tế sao?
Vậy thì mục đích của Bạch Thuật là gì? Là muốn y chịu phạt thay Thường di nương?
Kết luận Bạch Thuật trung thành với Cố tiểu công tử là do y phân tích ra dựa theo ký ức của Cố tiểu công tử.
Nhưng những ký ức đó dù sao cũng mang nặng cảm xúc chủ quan. Ví dụ như trong trí nhớ của Cố tiểu công tử, Thường Hân Nhã là một trưởng bối vô cùng hiền hậu, là người có thể tâm sự, chia sẻ.
Thế nên nếu loại bỏ yếu tố chủ quan, nhìn lại Bạch Thuật một lần nữa…
“Thiếu gia nói đúng, chỉ là cấm túc thôi, cũng chẳng phải chuyện gì to tát.”
Bạch Thuật hoàn toàn không nhận ra ánh mắt Cố Nghiên Thư nhìn mình đã thay đổi, ngược lại còn gật đầu đồng tình: “May mà lần này thiếu gia giữ được bình tĩnh, không đi tìm Hầu gia chất vấn.”
“Tại sao ngươi lại cho rằng ta không nên đi tìm phụ thân?” Ánh nhìn dò xét của Cố Nghiên Thư vẫn không hề suy giảm.
“Tất nhiên là không nên rồi!” Bạch Thuật chẳng hề nghi ngờ, không chút do dự liền gật đầu.
“Tại sao ngươi lại nghĩ không nên?” Lần này Cố Nghiên Thư thực sự tò mò về câu trả lời.
“Cái này…” Bạch Thuật gãi đầu, hơi lưỡng lự đáp: “Dù nô tài không rõ lắm, nhưng trước đây mỗi lần xảy ra chuyện tương tự, ngài lại đi tìm Hầu gia lý luận, kết quả là Thường di nương chẳng bị làm sao mà ngược lại ngài lại bị trách phạt.”
Nói đến đây, vẻ mặt Bạch Thuật không giấu nổi sự bối rối, dường như vấn đề này đã khiến hắn thắc mắc từ rất lâu rồi.
Bạch Thuật không biết nguyên nhân, nhưng Cố Nghiên Thư thì rõ.
Tất nhiên là do vị di nương tốt của Cố tiểu công tử giở trò.
Trước mặt Cố Hồng Tế thì nói một kiểu, sau lưng lại nói với tiểu công tử một kiểu khác. Gây ra hiểu lầm giữa hai cha con, rồi lại đóng vai người tốt đứng ra hòa giải, vừa lấy được cảm tình, vừa củng cố địa vị.