Chương 9

Nghe giọng điệu ấy của Thường di nương, Cố Minh Dung liền biết Thường Hân Nhã không thực sự có ý trách mắng mình, liền kéo tay áo bà ta, dịu giọng làm nũng.

Thính Cầm là người hầu thân cận bên cạnh Cố Minh Dung do chính tay Thường di nương tuyển chọn từ đám nha hoàn ngày trước. Bà ta khi ấy rất vừa ý tính cẩn trọng, trầm tĩnh của Thính Cầm, hơn nữa còn có thể bù trừ cho sự nóng nảy bốc đồng của Cố Minh Dung.

Không chỉ vậy, Thường di nương còn giữ Thính Cầm bên người, đích thân dạy dỗ hơn nửa năm rồi mới giao cho Cố Minh Dung sử dụng. Bởi vậy đối với Thính Cầm, bà ta vô cùng yên tâm.

Vốn dĩ Thường di nương cũng chẳng có ý trách phạt Cố Minh Dung, nhưng bây giờ nghe nàng ta nói như vậy, lại thấy nhi nữ nhỏ nhẹ nũng nịu, bà ta càng không có tâm tư giáo huấn, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ đưa tay chọc nhẹ lên trán nàng ta một cái: “Con hiểu được là tốt rồi.”

“Con biết rồi mà~!” Nghe thấy lời này, Cố Minh Dung liền hiểu chuyện xem như đã cho qua, liền gật đầu lia lịa. Sau đó như chợt nhớ ra điều gì, nàng ta cất tiếng hỏi: “Di nương gọi con tới đây…chỉ là để hỏi chuyện này thôi sao?”

“Con nghĩ xem?” Thường di nương liếc nàng ta một cái, giọng nói mang theo chút cưng chiều, “Ai là người hôm nay cứ ru rú trong viện không chịu bước ra nửa bước? Di nương chẳng phải nên hỏi ai đã khiến bảo bối của ta không vui sao?”

“Biết ngay là di nương thương con nhất mà!” Cố Minh Dung vứt sạch cảm giác không thoải mái còn sót lại ra sau đầu, ôm lấy tay Thường di nương, gương mặt rạng rỡ tươi cười.

“Đứa nhỏ này, suốt ngày chỉ giỏi làm nũng thôi!” Tuy ngoài miệng thì nói vậy, nhưng nụ cười ở khóe miệng Thường di nương lại hoàn toàn lộ rõ sự hưởng thụ.

“Con làm gì có~!” Miệng thì chối, nhưng bàn tay ôm lấy cánh tay Thường di nương thì lại siết chặt.

Thường Hân Nhã cũng rất thích sự thân cận của nhi nữ, liền cùng Cố Minh Dung trò chuyện tâm sự thêm một lúc lâu.

Đến khi sắc trời dần tối, bà ta phải xử lý những việc vụn vặt trong phủ như thường lệ, Cố Minh Dung mới luyến tiếc đứng dậy rời đi.

“Vậy để di nương sai Phi Loan đưa con về.” Thấy nàng ta đứng dậy hành lễ, Thường Hân Nhã cũng không giữ lại, chỉ gọi đại nha hoàn bên người rồi quay sang dặn dò, “Còn Thính Cầm thì cứ để lại đây đi, di nương có chút việc muốn hỏi riêng nó.”

Trước kia, Thường Hân Nhã vẫn thường xuyên cho gọi nha hoàn hầu hạ bên cạnh Cố Minh Dung đến hỏi chuyện, Cố Minh Dung đã quen với điều này nên không lấy làm lạ, chỉ gật đầu đáp:

“Con biết rồi.”

Sau đó nàng ta liền cùng đại nha hoàn Phi Loan bên cạnh Thường di nương rời đi.

Về phần mình sẽ bị giữ lại để hỏi chuyện, Thính Cầm đã đoán được phần nào trong lòng kể từ khi tiểu nha hoàn đến báo Thường di nương đích danh gọi nàng ta. Bởi vậy nàng ta cũng chẳng hề cảm thấy ngạc nhiên.

Thậm chí nàng ta còn đoán được mình bị giữ lại lần này chắc chắn là do chuyện xảy ra ở viện của Tứ thiếu gia.

Quả nhiên, vừa hành lễ xong, Thính Cầm liền nghe thấy Thường Hân Nhã hỏi:

“Tính tình của Minh Dung xưa nay vẫn có chút qua loa, ba câu nói trúng được một câu cũng đã là khá. Giờ ngươi nói cho ta nghe xem, những lời vừa rồi của Tam tiểu thư có chỗ nào không đúng?”

“Chuyện xảy ra đại khái đúng như lời Tam tiểu thư nói, chỉ là khi ấy…”

So với lời kể của Cố Minh Dung, phần thuật lại của Thính Cầm đã bớt đi những đoạn thêm thắt phóng đại, trở nên khách quan hơn rất nhiều.

Hơn nữa, tính Thính Cầm cẩn thận, chu đáo hơn Cố Minh Dung, nên nàng ta còn bổ sung một vài chi tiết mà Cố Minh Dung đã bỏ sót.

Trong lúc Thính Cầm chậm rãi thuật lại mọi việc, sắc mặt của Thường Hân Nhã dần trở nên nghiêm túc, trong ánh mắt cũng hiện lên vẻ trầm ngâm.

Chờ đến khi Thính Cầm nói xong, Thường Hân Nhã vẫn chưa mở lời, chỉ yên lặng như thể đang suy tư điều gì đó.

Thường di nương không lên tiếng, Thính Cầm tất nhiên cũng không dám mở miệng, chỉ đứng yên một bên chờ chỉ thị.

Cả căn phòng trong thoáng chốc dần chìm trong bầu không khí tĩnh lặng, ngay cả tiếng hô hấp của Thính Cầm cũng tự giác nhẹ đi vài phần.

Ngay lúc Thính Cầm đang thầm đoán không biết sự im lặng này còn kéo dài bao lâu thì Phi Loan sau khi tiễn Cố Minh Dung về viện đã từ bên ngoài bước vào, phá tan bầu không khí yên ắng:

“Di nương.”

“Về rồi sao?”

Thường Hân Nhã khẽ gật đầu tỏ ý đã biết, sau đó mới quay sang nhìn Thính Cầm đang đứng chờ:

“Việc này ta hiểu rồi. Tính Minh Dung là vậy, lời nói ra chẳng hề có chút câu nệ, mồm mép còn nhanh hơn não. Việc hôm nay ngươi làm tốt rồi, sau này cũng đừng quên nhắc nhở Tam tiểu thư.”

“Dạ.” Thính Cầm lập tức cúi đầu đáp lời.

“Còn nữa, thân thể Tứ thiếu gia dạo này vẫn chưa hồi phục hẳn, ngươi để ý một chút, đoạn thời gian này đừng để Tam tiểu thư tùy tiện lui tới viện của Tứ thiếu gia.”

Thường di nương nhẹ giọng dặn dò, nhưng Thính Cầm là người do chính tay bà ta dạy dỗ sao có thể không nhận ra sự nghiêm khắc ẩn trong lời nói này?

Nàng ta vội vàng gật đầu: “Nô tỳ hiểu rồi ạ.”

“Được rồi, những gì cần dặn ta cũng đã dặn xong. Minh Dung giờ cũng không rời ngươi được, trở về đi.” Thấy Thính Cầm đã hiểu được ý mình, Thường di nương hài lòng gật đầu.

Nói rồi, bà ta liếc mắt ra hiệu cho Phi Loan đứng bên cạnh.

Phi Loan hiểu ý liền đi đến chiếc hộp trang sức được đặt bên cạnh, lấy ra một cây trâm bạc tinh xảo rồi đưa tới trước mặt Thính Cầm:

“Di nương thưởng cho ngươi.”

“Đa tạ di nương ban thưởng, nô tỳ xin cáo lui.” Thính Cầm đưa tay nhận lấy trâm, cũng không ở lâu trong phòng liền quay người rời đi.

Sau khi Thính Cầm rời đi, Phi Loan nhớ lại bầu không khí khác thường trong phòng lúc mình mới trở về, liền chậm rãi bước tới bên cạnh Thường di nương, nhẹ giọng hỏi:

“Di nương, có điều gì không ổn sao?”

“Cái tên Cố Nghiên Thư đó… hình như bắt đầu khó đối phó rồi.”

Ánh mắt Thường di nương khẽ nheo lại, thần sắc có phần khó coi.

Lúc ở trong viện của Cố Nghiên Thư, nhìn thấy biểu hiện của y, Thường di nương đã mơ hồ cảm thấy không ổn, chỉ là chưa dám khẳng định.

Giờ nghe xong lời kể của Cố Minh Dung và Thính Cầm, bà ta đã có thể khẳng định chắc chắn.

Cố Nghiên Thư không biết vì lý do gì, quả thực đã trở nên thông minh hơn trước rất nhiều.

“Di nương vì chuyện đó mà lo lắng sao?” Phi Loan có chút bất ngờ, bởi xưa nay Thường di nương chưa từng đặt Cố Nghiên Thư vào mắt.

Không phải nàng ta coi thường y, mà là từ nhỏ Cố Nghiên Thư đã lớn lên dưới gối của Thường di nương, sớm đã bị nuôi thành tên vô dụng.

Mặc dù qua lời kể của Cố Minh Dung có thể thấy Cố Nghiên Thư nay đã khác xưa, nhưng theo Phi Loan thấy, vẫn chưa đến mức khiến di nương phải bận lòng như thế.

“Không hẳn là vì chuyện đó, mà chủ yếu là hôm nay hắn đã hỏi lão gia một câu…”

Vừa nói, Thường di nương vừa thuật lại lời lẽ và thái độ của Cố Nghiên Thư khi ở trước mặt Cố Hồng Tế.

Càng nói đến cuối, sắc mặt Thường di nương càng trở nên khó coi:

“Xem chừng, lão gia muốn điều tra kỹ mọi chuyện rồi.”

Quả đúng như Cố Nghiên Thư đoán, hoàng đế đâu phải vô cớ lại hỏi đến bát tự của một kẻ vô danh, càng không thể tùy hứng muốn hợp bát tự giữa hắn với Tam hoàng tử. Tất cả đều là do có người âm thầm thúc đẩy sau lưng.

Mà người đứng phía sau thúc đẩy mọi chuyện trong phủ Thừa Ân Hầu chính là Thường Hân Nhã.

Bát tự của Cố Nghiên Thư, cũng là do bà ta tiết lộ ra ngoài.

Ngoài Cố Minh Dung là con gái ruột, Thường Hân Nhã còn có một người con trai chính là Nhị thiếu gia của phủ Thừa Ân Hầu, Cố Nghiên Chu.

So với những thiếu gia khác trong phủ, Thường di nương dĩ nhiên muốn người thừa kế tước vị hầu gia tương lai là con trai ruột của mình.

Thế nhưng trớ trêu thay, Thiên Tề Quốc lại vô cùng coi trọng đích thứ. Chỉ cần trong phủ Thừa Ân Hầu vẫn còn con trai dòng chính thì tuyệt đối không để con thứ kế thừa tước vị.

Vì muốn mở đường cho con trai mình, Thường di nương dĩ nhiên phải dọn sạch những chướng ngại vật trong hầu phủ, mà Cố Nghiên Thư chính là một trong những trở ngại lớn nhất.

Khi ấy, Thường Hân Nhã dựa vào việc bản thân đang nắm quyền quản lý hậu viện phủ hầu nên làm việc cũng không quá kiêng dè, vì vậy việc này căn bản không thể giấu nổi nếu bị tra xét.

Giờ nghĩ đến sắc mặt vô cùng giận dữ của Cố Hồng Tế lúc nãy, Thường Hân Nhã sao có thể không lo lắng cho được?

Phi Loan là đại nha hoàn được Thường Hân Nhã tin tưởng nhất, biết rất nhiều bí mật của bà ta, thậm chí có những chuyện Thường di nương không tiện ra mặt hoặc không rảnh xử lý đều do Phi Loan thay mặt bà ta làm.

Về nội tình của mối hôn sự này, dĩ nhiên Phi Loan biết rất rõ, thậm chí còn trực tiếp tham gia, vì vậy nàng ta càng hiểu Thường di nương đang lo lắng điều gì.

Phi Loan suy nghĩ một lát rồi hạ giọng hỏi: “Hay là… để nô tỳ đi thu dọn hậu họa?”

“Chỉ e là không được.” Thường Hân Nhã không cần suy nghĩ lập tức lắc đầu.

Ngay khi rời khỏi viện của Cố Nghiên Thư, bà ta đã từng suy nghĩ đến việc xử lý hậu họa.

Nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, bà ta liền biết đây không phải là cách làm ổn thỏa.

Thường Hân Nhã tuy xuất thân là tiểu thư khuê các, nhưng Thường gia đã sa sút nhiều năm, hiện tại chẳng khá khẩm hơn gì so với dân thường.

Cũng chính vì vậy mà năm xưa Thường Hân Nhã mới gả vào phủ Thừa Ân Hầu đang trên đà suy tàn làm thϊếp.

Lúc bà ta bước chân vào phủ, bên cạnh ngoài một bà vυ" già ra, cũng chỉ mang theo một nha hoàn hồi môn là Phi Loan. Còn bà vυ" kia, đã qua đời từ lâu.

Nói cách khác, hiện tại những tâm phúc của Thường Hân Nhã, ngoài Phi Loan, phần lớn đều là sau khi bà ta gả vào phủ, đặc biệt là khi bà ta lên nắm quyền quản lý hậu viện hầu phủ mới bồi dưỡng ra.

Trong số đó, có một bộ phận không nhỏ đều là con cháu thế hệ sau sinh ra và lớn lên trong phủ.

Thường di nương cũng từng nghĩ đến việc bồi dưỡng một nhóm người thân tín không liên quan đến hầu phủ và chỉ trung thành với riêng mình.

Nhưng chuyện này đâu phải dễ dàng?

Dù là tuyển chọn hay bồi dưỡng đều cần tiêu tốn rất nhiều tinh lực và tiền bạc. Mà cái hầu phủ này, tuy bề ngoài còn giữ được vẻ hào nhoáng nhưng bên trong sớm đã trống rỗng, đến cả ngân lượng cũng vô cùng thiếu thốn.

Chỉ riêng chuyện giữ cho việc ăn mặc, sinh hoạt hàng ngày không làm mất mặt phủ Thừa Ân Hầu là đã gắng gượng lắm rồi, lấy đâu ra tiền thừa để Thường di nương nuôi dưỡng thế lực riêng?

Vì vậy, suốt hơn mười năm chấp chưởng hậu viện hầu phủ, Thường Hân Nhã cũng chỉ có thể vun đắp được vài người tâm phúc như thế, bình thường còn không nỡ dùng.

Huống hồ được Cố Hồng Tế sủng ái mười năm như một, mọi việc trong phủ cũng thuận tay dùng người cũ, nên Thường di nương đối với chuyện quản nhân sự cũng chẳng mấy để tâm.

Trong tình huống bình thường, chuyện này không phải vấn đề lớn. Nhưng đến thời điểm mấu chốt, những nhược điểm đó sẽ lập tức lộ ra rõ rệt.

Ví như tình huống hiện tại, nếu Cố Hồng Tế thực sự điều tra, những chuyện mà đám người kia làm chẳng thể che giấu được.

Dù sao đi nữa thì Thường di nương chỉ là thϊếp, còn Cố Hồng Tế mới chính là chủ nhân chân chính của phủ Thừa Ân Hầu.

Hơn nữa, người đi làm việc đó lại là một gia nô sinh ra trong phủ. Nếu bây giờ Phi Loan kịp thu dọn hậu họa thì e rằng cũng khó che đậy toàn vẹn.