Chương 378: Phun Một Ngụm Máu Già

Trong hai tháng tiếp theo, Trì Du thi đấu trên Thí Tiên Đài không được như ý, thua liên tiếp mấy trận. Không chỉ không giành được hạng nhất, mà trên người còn mang theo không ít thương tích, khiến nàng buồn bã mất một thời gian dài.

Yến Trạch Ninh biết nàng bị thương, ban ngày vì bận việc nên chỉ có thể dặn dò người quản sự chăm sóc nàng chu đáo. Đêm đến, hắn đích thân ở bên giường canh chừng Trì Du. Nhờ vậy, nàng cũng nhanh chóng hồi phục, chỉ còn cần tĩnh dưỡng thêm ít ngày.

Hôm ấy, Lưu Tử Tô đến thăm Trì Du.

Trì Du ngồi trên giường, lắng nghe Lưu Tử Tô kể vài chuyện thú vị — toàn là mấy chuyện bát quái giữa các đệ tử trong môn phái.

“Muội biết không, sư đệ của muội hình như lại đang quen một nữ đệ tử tên là Lý Tĩnh Dung. Nghe nói Viên Tuyết Linh đang gây chuyện với Lý Tĩnh Dung đấy. Hình như mấy hôm trước hai người họ còn đánh nhau, cuối cùng Viên Tuyết Linh thắng, ép Lý Tĩnh Dung phải buông tha sư đệ muội.”

Trì Du nghiêng người về phía trước, hỏi: “Mắt họ bị mù à? Sao lại có thể để mắt tới Trần Tuyết Bàn chứ, tính tình hắn tệ đến thế cơ mà.”

Chỉ có kẻ cuồng bị ngược đãi mới chịu đựng nổi hắn thôi!

Lưu Tử Tô không hiểu, bắt đầu kể ra một loạt ưu điểm của Trần Tuyết Bàn — nào là dáng dấp đẹp, tư chất tu luyện cao… Trì Du nghe mà buồn ngủ, bèn vội vàng đổi sang đề tài khác: “Còn tỷ với Châu Hiên sư huynh thì sao rồi? Hôm trước ta thấy hai người đi cùng nhau, còn nắm tay nữa đấy.”

Lưu Tử Tô ngượng ngùng cười, không nói một lời. Trì Du tiếp tục trêu chọc, khiến Lưu Tử Tô phải lấy tay bịt miệng nàng lại. Hai người đùa giỡn trên giường một hồi, mãi đến khi Trì Du kêu đau vì động đến vết thương thì Lưu Tử Tô mới chịu dừng lại.

Sau đó, hai người tiếp tục trò chuyện một lúc lâu. Đột nhiên, tâm trạng Lưu Tử Tô chùng xuống, Trì Du thấy nàng có vẻ có tâm sự, liền hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.

Lưu Tử Tô nói: “Dạo gần đây, các sư huynh sư tỷ của ta cứ lảng tránh ta mỗi khi bàn chuyện gì đó, mà mặt mày ai cũng u sầu. Ta hỏi mấy đệ tử khác thì họ cũng bảo sư huynh sư tỷ của họ cũng như vậy. Hơn nữa, trong đám đệ tử bắt đầu râm ran tin đồn rằng tông môn đang tuyển người đi chiến đấu. Ta đoán có khi nào trong môn phái đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

Tim Trì Du chợt trùng xuống, nàng lập tức nhớ đến chuyện Ma tộc mà Yến Trạch Ninh từng nói với mình.

Những chuyện này đã lan truyền đến cả các đệ tử trong môn phái, vậy thì chuyện Ma tộc chuẩn bị tấn công thành có đến tám, chín phần là thật rồi.

Nhưng Trì Du không thể tùy tiện nói ra chuyện quan trọng như vậy, chỉ đành an ủi Lưu Tử Tô bằng vài câu sáo rỗng vô thưởng vô phạt.



Tối hôm đó, khi Yến Trạch Ninh đến thăm và chăm sóc cho Trì Du, nàng liền nhân cơ hội hỏi hắn về việc này.

Yến Trạch Ninh vừa giúp nàng bôi thuốc vừa đáp: “Trong Ma Uyên đã có hàng vạn ma tộc cấp thấp bò ra. Dù hiện tại bọn chúng vẫn chưa hành động, nhưng mục đích của chúng chắc chắn không có lợi cho Nhân tộc.”

“Suốt hai tháng qua, ta đều bận điều tra chuyện này.”

“Lần này Ma tộc đến với khí thế hung hăng, các tiên môn cũng phải có chuẩn bị. Phong Thành là tuyến đầu trong cuộc đối kháng với Ma tộc, vì vậy một vài tiên môn sẽ chọn đệ tử đến đóng quân tại Phong Thành. Nếu Ma tộc có dị động thì lập tức phải xuất kích bảo vệ sự an toàn của Nhân tộc.”

Trì Du ngẩng đầu nhìn Yến Trạch Ninh, khẽ hỏi: “Sư tôn nhất định sẽ đi, đúng không?”

Yến Trạch Ninh gật đầu: “Lần này, phần lớn những người có tu vi Trúc Cơ trở lên đều sẽ đi.”

Trong lòng Trì Du dâng lên chút hoảng loạn: “Vậy khi nào đi? Bao giờ mới trở về?”

Yến Trạch Ninh ngồi bên giường, đáp: “Sớm nhất là ngày mai sẽ xuất phát. Còn ngày trở về thì sư tôn không thể cho con một đáp án chính xác.”

Trì Du nắm lấy tay Yến Trạch Ninh: “Vậy vì sao sư tôn không nói với con sớm hơn…”

“Nếu sớm biết thế này… nếu sớm biết…”

Yến Trạch Ninh mỉm cười, nắm tay nàng áp lên mặt mình: “Sớm biết thì sao?”

“Con đã ngày ngày đi theo sư tôn rồi.”

Yến Trạch Ninh bật cười trong ngực, ôm lấy khuôn mặt nàng, dịu dàng nói: “Cho dù ngày nào con cũng đi theo thì sư tôn vẫn phải rời đi thôi.”

“Nhưng như vậy con còn có thể nhìn thấy sư tôn thêm một chút mà…”

“Thần Ninh…” Yến Trạch Ninh không kìm được cảm xúc, định cúi đầu hôn Trì Du, nhưng nàng lại bất ngờ ôm chặt lấy hắn, đầu vùi sâu vào l*иg ngực hắn. Yến Trạch Ninh dịu dàng dỗ dành hồi lâu, Trì Du vẫn không trả lời. Cảm thấy có điều kỳ lạ, hắn nhẹ nhàng nhưng dứt khoát kéo nàng ra khỏi ngực mình — chỉ thấy trong mắt nàng, những giọt lệ đang lăn tròn, như sắp rơi lại chưa rơi.

Yến Trạch Ninh đau lòng vô cùng, trong ánh mắt vừa có thương xót lại tràn đầy yêu chiều. Hắn lấy từ tay áo ra một món đồ, khẽ nói dỗ dành: “Vốn mấy ngày nữa là sinh thần của con, nhưng sư tôn có lẽ không thể ở bên con lúc đó, nên đưa trước quà cho con.”

Hắn đặt món quà vào tay nàng — là một chiếc tiểu phi chu, chỉ to bằng lòng bàn tay, tinh xảo vô cùng.

“Đây là gì?” Trì Du hỏi, lệ vẫn ánh lên trong mắt.

“Là phi chu — chỉ cần nhỏ máu nhận chủ là có thể sử dụng được. Khẩu quyết sử dụng là…” Yến Trạch Ninh dạy nàng một lượt, Trì Du nhanh chóng ghi nhớ.

Sau đó nàng ngẩng đầu hỏi: “Con không thể đi theo sư tôn sao?”

Yến Trạch Ninh lắc đầu: “Nếu con đi theo thì sư tôn sao có thể yên tâm được? Dù thế nào đi nữa, Nhất Kiếm Môn vẫn an toàn hơn Phong Thành nhiều.”

Hắn nhẹ nhàng xoa đầu Trì Du, dịu giọng nói: “Con không cần lo cho sư tôn, sư tôn đã rất lâu rồi chưa từng bị thương. Ngược lại là con, cả ngày đánh nhau bên ngoài, toàn thân đầy vết thương, lại không biết tự chăm sóc mình. Trong những ngày sư tôn không có ở Nhất Kiếm Môn, nếu gặp chuyện gì thì đừng tùy tiện giao đấu với người khác, đợi sư tôn trở về rồi hẵng nói.”

“Cây trâm ta tặng con, phải mang mỗi ngày.”

“Y phục pháp bảo ngày thường ta đưa, cũng phải mặc mỗi ngày.”

“Pháp khí phải luôn mang theo bên người, đan dược dưỡng sinh, bổ khí cũng phải uống mỗi ngày. Đệ tử của đỉnh Phổ Tế và người của Chưởng môn, đừng xung đột với bọn họ, tránh đi thì hơn, tốt nhất đừng rời khỏi đỉnh Khuyết Dạ.”

“Còn cái động phủ của con, cũng không an toàn, con phải chuyển đến…”

Trì Du cúi đầu, tiếp lời hắn: “Con phải chuyển vào Động Khuyết Dạ, đúng không?”

Yến Trạch Ninh gật đầu, nói: “Đúng vậy.”

Trì Du nghĩ ngợi — sư tôn không còn ở Nhất Kiếm Môn, tên Trần Tuyết Bàn kia chắc chắn sẽ càng thêm ngông cuồng, chẳng kiêng dè gì. Nàng không muốn ngày ngày phải sống trong thấp thỏm, đến cả ngủ cũng phải mở to mắt cảnh giác, nên quyết định phải tìm một nơi an toàn để ở.

Động Khuyết Dạ có trận pháp bảo hộ, lại có cấm chế canh giữ, không nơi nào an toàn hơn thế.

Huống chi, giờ sư tôn sắp rời đi, Động Khuyết Dạ cũng đang trống — vậy nên, Trì Du đã chuẩn bị sẵn tâm lý để đưa ra yêu cầu này với Yến Trạch Ninh.

Không ngờ Yến Trạch Ninh lại là người nói ra trước, đúng ý Trì Du từ lâu.

“Ừm… Khuyết Dạ Động thì con có thể dọn vào ở, nhưng con có thể tự do ra vào không? Lỡ như vào rồi lại không ra được thì sao? Dù gì Khuyết Dạ Động cũng có cấm chế của sư tôn mà.” Trì Du nhìn Yến Trạch Ninh, cố ý thêm một câu như vậy.

Yến Trạch Ninh mỉm cười dịu dàng, trong mắt lộ chút bất đắc dĩ: “Lại đây, ta nói khẩu quyết mở cấm chế cho con biết.”



Bên ngoài Nhất Kiếm Môn, mây đen vần vũ, u ám nặng nề.

Văn Tập đang đối diện với đoàn tu sĩ sắp xuất chinh, cất giọng dõng dạc: “Chư vị tu sĩ, ma tộc ngày càng ngang ngược. Lần này các ngươi lên đường, là vì đại nghĩa nhân tộc, vì chúng sinh thiên hạ. Mong rằng các ngươi công thành bất bại, chiến tất thắng lợi, gϊếŧ ma tộc đến mức không còn mảnh giáp, bảo vệ cho Phong Thành được yên bình!”

“Nếu các ngươi thắng trận trở về, bản tôn nhất định sẽ đích thân mở tiệc đón gió tẩy trần cho các ngươi.”

Văn Tập lại đưa ánh mắt nhìn sang Yến Trạch Ninh.

“Trạch Ninh, lần này ngươi là người dẫn đầu, hy vọng ngươi lấy thân làm gương, dẫn dắt chư tu sĩ dũng cảm chém gϊếŧ kẻ địch.”

Yến Trạch Ninh ôm quyền cúi đầu: “Vâng, đệ tử tuân theo pháp chỉ của Chưởng môn.”

Sở Vô Kỳ đứng sau Yến Trạch Ninh cũng lập tức hành lễ: “Đệ tử tuân pháp chỉ.”

Phía sau Văn Tập là một hàng dài những người đến tiễn đưa — họ là đệ tử, đạo lữ của các tu sĩ xuất chinh. Trong mắt họ là sự không nỡ rời xa, lo lắng, và cả nỗi sợ hãi.

Trì Du bế Tiểu Hồng, đứng yên lặng nơi xa, chăm chú nhìn về phía Yến Trạch Ninh. Nàng cứ nhìn mãi, nhìn thật lâu, đến khi bóng dáng của Yến Trạch Ninh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, nàng mới xoay người trở về đỉnh Khuyết Dạ.