Chương 9: Lưu ma ma đến gây sự

Thanh Y khinh miệt liếc nàng ta một cái, nữ quỷ liền hét lên một tiếng thảm thiết, đến cả hồn thể cũng suýt chút nữa tan biến.

Thanh Y thản nhiên bước ra khỏi bồn tắm, chẳng hề bận tâm đến thân thể yêu kiều của mình bị kẻ khác nhìn chằm chằm, ung dung khoác lên mình một bộ tẩm y màu đỏ tươi.

Bộ y phục đỏ rực như máu, thấm nước vào trông chẳng khác nào một tấm da người vừa bị lột, lại thêm nụ cười của nàng lúc này, đến cả nữ quỷ nhìn thấy cũng phải khϊếp sợ.

"Âm Ty có trật tự, ngươi không cút xuống địa phủ xếp hàng đầu thai đi, cứ dây dưa không dứt là muốn báo thù sao?"

Nữ quỷ cắn chặt đôi môi đỏ mọng: "Ta chỉ muốn đích thân hỏi kẻ phụ bạc kia, tại sao hắn lại đối xử với ta như vậy?"

Thanh Y lộ vẻ khinh thường, nàng ghét nhất là loại ngu ngốc lụy tình này. Chết rồi còn lải nhải, sao không trực tiếp xông đến gϊếŧ quách đối phương đi cho xong? Phí cả cơ duyên có thể xông vào hoàng thành.

"Long khí trong hoàng thành quá nặng, ta ở những nơi khác đều cảm thấy khó chịu... chỉ có nơi này..."

Nụ cười của Thanh Y càng thêm mỉa mai, thì ra là vậy.

Nữ quỷ nhìn nàng chằm chằm: "Ngươi giúp ta, chỉ cần ngươi giúp, ta tuyệt đối sẽ không dây dưa với ngươi nữa, thân xác này cứ coi như cho ngươi."

"Bổn tọa không giúp ngươi thì ngươi làm gì được ta?"

Nữ quỷ vừa định ra oai nhưng lại nhớ đến bài học lúc nãy, khí thế lập tức yếu đi, chỉ có thể rơm rớm nước mắt nhìn nàng.

Thanh Y vừa định quát mắng thì ánh mắt lại liếc về phía cửa sổ.

Cửa sổ giấy bị chọc thủng một lỗ nhỏ, một con mắt chợt lóe qua.

Thược Dược nín thở đứng ngoài cửa sổ, sắc mặt âm u bất định. Cảnh tượng Thanh Y nói chuyện với không khí ban nãy thật sự quá quỷ dị, tuy ả không nghe được nội dung nhưng vẫn không khỏi rùng mình.

Vị Trưởng công chúa điện hạ này tối nay từ lúc trở về, cả người trông cứ là lạ!

Vậy mà Thược Dược lại không nhìn ra được rốt cuộc là lạ ở chỗ nào!

Thược Dược vừa ngẩng đầu, đã thấy một đám người cầm đèn l*иg cung đình đi tới với khí thế hùng hổ, mắt ả tức thì sáng lên, lập tức xun xoe chạy tới.

"Lưu ma ma, cuối cùng người cũng đến rồi." Thược Dược mặt mày nịnh bợ, đối phương là người của Đỗ Hoàng hậu.

Lưu ma ma cao ngạo hừ một tiếng, biết rõ còn cố hỏi: "Người đâu?"

Thược Dược hất đầu về phía cửa.

Két...

Cửa phòng tắm bị đẩy ra từ bên ngoài.

Lưu ma ma dẫn đám cung nhân ùa vào, sau khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong thì có hơi bất ngờ.

Giữa gian điện đối diện với cửa chẳng biết từ lúc nào đã đặt một chiếc ghế, Thanh Y ung dung ngồi trên đó chải tóc, như thể đang chờ họ đến.

Lưu ma ma nhướng mày, thầm nghĩ Trưởng công chúa này cũng thật trấn tĩnh, đổi lại là trước đây, chắc nàng đã sợ đến mức co rúm lại như thỏ rồi?

"Thược Dược, lá gan của ngươi càng ngày càng lớn rồi nhỉ, xem ra là bổn cung đã quá nhân từ với ngươi." Thanh Y lơ đãng nhìn về phía trước: "Dẫn cả một đám ô hợp đến Thiên Thu Điện của ta, trong mắt các ngươi thật sự không có chủ tử là bổn cung đây à."

Chưa đợi Thược Dược mở miệng, Lưu ma ma đã cười lạnh một tiếng: "Trưởng công chúa, lão thân là Thượng nghi ma ma, phụng mệnh Hoàng hậu nương nương quản giáo lễ nghi trong cung. Một năm trước khi ngươi hồi cung, chính lão thân đã dạy ngươi cung quy lễ nghi đấy."

"Thế thì sao, chẳng phải vẫn là một nô tài thôi sao." Thanh Y kiêu ngạo nhìn mụ: "Bổn cung cho phép ngươi nói chuyện à?"

Lưu ma ma cười một cách âm hiểm: "Xem ra công chúa đã thật sự quên sạch những lời dạy bảo của lão nô rồi, nếu không cũng chẳng đến nỗi làm ra chuyện bại hoại đức hạnh như vậy. Thược Dược, mang đồ ra đây!"

"Vâng." Thược Dược đắc ý liếc Thanh Y một cái, lấy gói đồ sau lưng ra trải xuống đất, chiếc áo khoác của nam nhân lập tức lộ ra trước mắt mọi người.