Hắn ta cẩn thận dò hỏi, bất ngờ chạm phải ánh mắt lạnh như băng của Tiêu Tuyệt, sợ đến mức vội vàng thu lại ánh nhìn.
Trời đất quỷ thần ơi, nữ nhân kia rốt cuộc đã làm gì? Sao vừa rồi Vương gia lại có bộ dạng đó? Chẳng lẽ có nữ nhân nào nhân lúc ngài trúng độc mà ngủ với ngài rồi?
Linh Phong chỉ nghĩ thôi mà tim gan đã run lên bần bật, nữ nhân đó chán sống hay là đã ăn gan hùm mật gấu rồi!
Một lúc sau.
Tiêu Tuyệt đã vận công giải độc xong, thay một bộ y phục mới. Hắn nhìn bộ vũ y mà Thanh Y để lại trên đất, trên ga trải giường cách đó không xa còn dính vết máu.
Hắn nhíu mày, vết máu đó là...
Đúng lúc này, Linh Phong mặt mày xám xịt từ ngoài bước vào.
"Thuộc hạ vô năng, nữ nhân đó... không rõ tung tích..."
Tiêu Tuyệt không tỏ ra quá ngạc nhiên, nữ nhân đó có chút tà môn. Vừa rồi hắn ở trong phòng gọi Linh Phong, nhưng Linh Phong và những người khác lại không hề nghe thấy tiếng động nào.
"Tiếp tục tìm, dù có phải đào ba thước đất cũng phải tìm ra người." Đôi mắt đen của Tiêu Tuyệt sâu như mực, hắn siết chặt nắm đấm, chợt cảm thấy bàn tay đang cầm ngọc bội có chút cứng đờ.
Linh Phong liếc thấy, bất giác hỏi: "Vương gia, miếng ngọc bội này là?"
Hừ...
Trên gương mặt đẹp như tranh vẽ của Tiêu Tuyệt bỗng nở một nụ cười quái dị, năm ngón tay thon dài từ từ siết chặt miếng ngọc bội.
"Đây là tiền thưởng của bổn vương..."
Linh Phong nhìn thấy nụ cười trên mặt hắn mà lông tóc toàn thân dựng đứng. Tiền thưởng?
Nữ nhân kia chẳng lẽ coi vương gia nhà mình là tiểu quan trên thuyền này mà ngủ, lại còn cho cả tiền thưởng sao?
Trời ạ, đây rốt cuộc là nữ la sát từ đâu chui ra vậy, nàng ăn gan hùm mật gấu mà lớn hay sao?
Thanh Y lười biếng ngáp một cái, cởi bộ y phục nam nhân trên người, thay một bộ váy áo khác rồi đứng trước gương ngắm nghía một hồi, càng nhìn càng không hài lòng.
Tiểu nương tử thanh lệ thoát tục trong gương này là ai thế?
Nàng đường đường là Nữ Diêm Vương của Thanh Y Điện cõi Âm Ty, dưới trướng có vạn quỷ, hô phong hoán vũ khắp Cửu U. Tướng mạo đích thực phải là loại yêu phụ phóng đãng, chỉ cần liếc mắt đưa tình là có thể mê hoặc cả đám tiểu quỷ dưới Âm Ty.
Nào có giống kẻ trong gương này, cau mày thì như sắp khóc, tức giận thì như hờn dỗi.
Bĩu môi một cái, hay thật, đây là định làm nũng làm điệu đây mà.
Oẹ...
Chết tiệt, đây đúng chuẩn là gương mặt của một bạch liên hoa trà xanh!
Còn bộ ngực này nữa, hừm, nói thật đi, có phải đang đùa không thế?
Thanh Y nhắm mắt sờ thử, cảm giác trong tay còn chẳng bằng tên mặt trắng bị nàng ngủ lúc nãy.
Đầu Thanh Y đau như búa bổ, may mà gương mặt này vẫn đẹp, eo vẫn thon. Nàng tạm thời vẫn có thể nhịn được, còn những thứ khác, trời sinh không đủ thì đành dựa vào cố gắng sau này vậy!
Nàng chống nạnh đi qua đi lại trước gương hai vòng, rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn một bóng đen trên xà nhà, lạnh giọng nói: "Xuống đây."
Một cục mèo đen béo ú không thấy tứ chi đâu, chỉ có cái mông to tướng lắc lư, từ trên xà nhà nhảy xuống. Cái đuôi sau lưng dựng thẳng như một cây chày, phóng một cái đã đáp xuống bàn trang điểm trước mặt nàng.
Đôi mắt xanh biếc lóe lên ánh sáng u tối, rõ ràng là một con mèo nhưng biểu cảm trên mặt lại trông rất giống người.
"Ta cứ thắc mắc sao ngươi vừa lên đây đã biến mất tăm, hóa ra là nhập vào xác một con súc sinh, cũng hợp với ngươi đấy." Đôi môi đỏ của Thanh Y khẽ nhếch lên.
Nếu có người ngoài ở đây, chắc chắn sẽ sợ đến hồn bay phách tán, con mèo béo này lại có thể mở miệng nói chuyện. Nó kêu "meo" một tiếng, sau đó không chịu thua kém mà đáp trả:
"Ngươi thì hay ho tới đâu? Cứ nhìn cái vẻ trà xanh của ngươi bây giờ đi, cảm giác biến thành bộ dạng mình ghét nhất có sướиɠ không?"