"Tuy tướng mạo của ngươi rất ngon cơm, nhưng ý thức phục vụ quá kém. Với cái vẻ mặt như xác chết của ngươi lúc nãy, đến quỷ háo sắc dưới Âm Ty nhìn thấy cũng phải mất hết hứng thú."
Nhiệt độ trong phòng như hạ xuống điểm đóng băng, Thanh Y như không hề hay biết, vừa chỉnh lại y phục vừa lẩm bẩm một mình.
Nếu ánh mắt có thể gϊếŧ người, trên người nàng không biết đã có bao nhiêu lỗ thủng rồi.
Đợi nàng chỉnh trang xong quay đầu lại nhìn, vị mỹ nhân kia vẫn đang mở to đôi mắt hoa đào đằng đằng sát khí.
Nàng chậc một tiếng: "Thôi được, ăn chơi cũng phải có đạo. Yên tâm, bổn tọa không ăn quỵt đâu." Nói xong, nàng lục soát khắp người, ước chừng chỉ có miếng ngọc bội treo trên cổ là đáng tiền, liền giật mạnh rồi ném lên người hắn.
"Cả quá trình ngươi chẳng cần tốn chút sức lực nào, chỉ đóng góp một thân xác. Mấy tiểu quan ở chốn lầu xanh dốc hết sức lực để hầu hạ một đêm chắc cũng không kiếm được nhiều như ngươi. Thôi được, phần hơn coi như cho không ngươi."
Cho… Không… Hắn?
Đôi mắt Tiêu Tuyệt híp lại thành một đường thẳng, nữ nhân này trong lời nói ngoài lời nói đều hạ thấp hắn còn không bằng một tên tiểu quan mặc người sắp đặt ở lầu xanh?
"Tên mặt trắng, ta đi đây. Giang hồ không hẹn gặp lại, có duyên cũng đừng gặp lại." Thanh Y đi về phía cửa sổ, chuẩn bị tẩu thoát thì giọng nói trầm thấp lạnh như băng của nam nhân lại vang lên.
"Ngươi không thoát được đâu."
Bước chân Thanh Y khựng lại, nàng quay lại nở một nụ cười đầy khıêυ khí©h: "Thử xem?"
Nói xong, bóng dáng nàng biến mất trong màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ.
Tiêu Tuyệt lại gọi Linh Phong ở bên ngoài.
Lần này, bên ngoài cuối cùng cũng có động tĩnh, Linh Phong dẫn người chạy vào, nhìn thấy cảnh tượng này, tròng mắt suýt nữa thì rơi ra ngoài.
Vương… Vương gia bị làm sao thế này?
Hắn ta không dám chậm trễ, vội vàng tiến lên giúp Tiêu Tuyệt mặc lại y phục.
"Lập tức bắt nữ nhân kia về đây."
Nữ… Nữ nhân?
Tay Linh Phong cứng đờ: "Vương… Vương gia, nữ nhân nào ạ?"
Hắn ta vẫn luôn canh giữ bên ngoài, hoàn toàn không thấy có nữ nhân nào cả!
Ánh mắt Tiêu Tuyệt trầm xuống đến đáng sợ, hắn liếc nhìn về phía cửa sổ đang mở toang.
Linh Phong rùng mình, đã bao nhiêu năm rồi chưa thấy Vương gia sa sầm mặt như vậy? Hắn quay đầu nhìn theo rồi cũng biến sắc, chẳng lẽ vừa rồi có một nữ nhân trốn trong phòng này ư?
"Mau! Toàn lực truy bắt, tìm hết tất cả nữ nhân trên thuyền ra đây!" Linh Phong vội vàng hạ lệnh, nhìn Tiêu Tuyệt toàn thân tỏa ra khí lạnh bên cạnh, trong lòng vô cùng thấp thỏm: "Vương gia, ngài… Ngài không bị thương chứ!"