Chương 2: Dám nhét lão nương xuống gầm giường

"Huynh nói gì?"

Hắn ta muốn nàng phải hiến thân mình cho kẻ khác?

Sắc mặt Sở Thanh Y trắng bệch, không thể tin nổi những lời này lại thốt ra từ miệng Đỗ Minh Nguyệt.

Thấy dáng vẻ như sắp khóc của nàng, Đỗ Minh Nguyệt mất hết kiên nhẫn, giọng điệu cũng trở nên chua ngoa và cay nghiệt: "Ta còn không chê nàng là tàn hoa bại liễu, nàng còn lo cái gì? Được rồi, yến tiệc sắp bắt đầu rồi, mau chuẩn bị đi!"

"Không!" Sở Thanh Y kinh hãi nhìn hắn ta: "Huynh không phải là Nguyệt ca ca mà ta biết, Nguyệt ca ca của ta sẽ không đối xử với ta như vậy! Ta muốn về cung, ta… Ưm…"

Sở Thanh Y vừa đi được hai bước đã bị Đỗ Minh Nguyệt bịt miệng kéo ngược lại.

Hắn ta ho mấy tiếng ra hiệu, lập tức có mấy tên thị vệ xông vào, kìm chặt tay chân nàng.

"Đút thuốc cho nàng ta!" Đỗ Minh Nguyệt hoàn toàn xé bỏ lớp ngụy trang, vẻ mặt dữ tợn nhìn thị vệ nhét viên thuốc vào miệng Sở Thanh Y, ép nàng nuốt xuống.

"Khụ khụ khụ, huynh… Huynh cho ta uống cái gì?" Sắc mặt Sở Thanh Y trắng bệch nhìn hắn ta.

Đỗ Minh Nguyệt nhếch môi cười lạnh: "Chẳng phải nàng sợ sao? Ta đang giúp nàng đấy! Lát nữa Tiêu Tuyệt đến, e là nàng sẽ không đợi được mà tự dán vào người hắn!"

"Huynh… Huynh lại có thể… Không! Buông ta ra! Buông ta ra!"

"Ồn ào chết đi được, làm cho nàng ta im miệng!"

"Vâng!"

Thị vệ vung tay chém vào gáy nữ tử.

Hai mắt Sở Thanh Y tối sầm rồi ngã xuống, gáy nàng đập mạnh vào góc ghế, rồi mới rơi xuống đất.

"Nhanh lên, nhanh lên, nhét nàng ta xuống gầm giường trước đã."

Đỗ Minh Nguyệt nói xong, chẳng thèm liếc nhìn nàng thêm một cái đã vội vàng dẫn người ra ngoài.

Không một ai phát hiện mái tóc đen của nữ tử dưới gầm giường dần bị máu tươi thấm đẫm, hơi thở cũng tắt lịm.

Chẳng biết bao lâu sau, tiếng đàn sáo trên lâu thuyền bỗng nhiên ngừng bặt, thay vào đó là tiếng bước chân dồn dập, mấy tên thị vệ áo đen dìu một nam nhân bước vào.

Nam nhân nằm trên giường, mặt trắng như giấy, toàn thân như bị rút cạn sức lực.

"Lũ cẩu tặc này thật to gan, lại dám hạ độc trong rượu!" Thị vệ Linh Phong tức giận chửi thề.

Nam nhân mở mắt, trong con ngươi lạnh nhạt lóe lên một tia sáng băng giá. Dù đã trúng độc nhưng giọng nói vẫn ung dung, điềm tĩnh: "Khống chế tất cả mọi người trên thuyền, không để một ai trốn thoát."

"Vương gia, vậy còn ngài…"

"Chỉ là Nhuyễn Cốt Tán mà thôi, bổn vương tự vận công giải độc. Ngươi dẫn người lui ra, không có lệnh của ta, không được vào."

"Vâng."