Chương 19: Bổn vương sẽ tự mình kiểm tra

"Điện hạ, ngài xem người cũng đã chết rồi, hay là để nô tài dọn dẹp chỗ này cho đỡ chướng mắt ngài."

Sở Tử Ngọc không nói gì về chuyện này, Vương Thuận vừa thở phào nhẹ nhõm, nào ngờ Tiêu Tuyệt vẫn im lặng từ nãy đến giờ lại mở miệng.

"Không được."

Tim Vương Thuận chùng xuống, thầm kêu không xong.

"Người chết không rõ nguyên nhân trong cung, tuyệt đối không đơn giản như vậy. Mang thi thể về, bổn vương sẽ tự mình kiểm tra."

"Nhưng Đỗ Thừa tướng vẫn chưa biết chuyện này, cũng không hay cho lắm nếu để ông ấy..."

"Bảo ông ta đến tìm bổn vương."

Miệng Vương Thuận đắng ngắt, không nói nên lời.

Sở Tử Ngọc ở bên cạnh cười một cách không kiêng dè, ra lệnh cho thị vệ phía sau: "Không nghe thấy lệnh của Nhϊếp Chính Vương sao? Còn không mau chóng mang thi thể của hai người này xuống."

Tim Vương Thuận run lên, không dám nói thêm lời nào, vội vàng dẫn người đi báo tang.

Chẳng cần nghĩ cũng biết, ngày mai tiền triều hậu cung đều sẽ có một trận mưa máu gió tanh!

Sau khi bọn họ rời đi, gương mặt Sở Tử Ngọc không giấu được vẻ vui mừng, ngẩng đầu cười lớn: "Hả hê lòng người! Quả thực là hả hê lòng người, ta đã sớm ngứa mắt tên Đỗ Minh Nguyệt đó rồi, hắn chết đúng lúc lắm! Lão già Đỗ Ngôn kia phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, Tiêu đại ca, huynh nói xem liệu lão có tức đến mức hai chân duỗi thẳng, đi theo nhi tử mình luôn không?"

Tiêu Tuyệt không nói gì, mà lại đi về một hướng khác. Lúc nãy khi đi tới, hắn đã mơ hồ nhìn thấy có người rời đi ở bờ hồ đối diện.

Chuyện trên thuyền hoa đêm qua, Linh Phong đã điều tra ra rằng kẻ chủ mưu phía sau chính là Đỗ gia, có người còn nhìn thấy Đỗ Minh Nguyệt trên thuyền. Hắn còn chưa ra tay tính sổ, lại có kẻ ra tay trước gϊếŧ chết đối phương rồi.

Tiêu Tuyệt chỉ cần liếc mắt là đã nhìn ra thi thể của Đỗ Minh Nguyệt có vấn đề, tất nhiên sẽ không tin vào câu chuyện tuẫn tình vớ vẩn của đám cung nhân.

Vốn dĩ hắn còn định thông qua Đỗ Minh Nguyệt để điều tra xem nữ nhân to gan lớn mật kia rốt cuộc là ai, người đang ở đâu, bây giờ xem ra là không được nữa rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, nữ nhân kia đã xử lý mọi chuyện vô cùng sạch sẽ. Sau khi nhảy cửa sổ rời đi, nàng liền như bốc hơi khỏi nhân gian, không để lại chút dấu vết nào.

Nực cười hơn là, Linh Phong còn tìm thấy một con dao găm và tóc của nữ nhân dưới gầm giường hắn nằm, mục đích ban đầu của nữ nhân đó rất có thể là để ám sát hắn, nhưng sau đó không biết tại sao lại...

Ánh mắt Tiêu Tuyệt lạnh lẽo, mang theo vẻ tàn nhẫn khó nhận ra, bước chân bất giác tăng tốc, mãi đến khi giọng của Sở Tử Ngọc từ phía sau truyền đến, hắn mới dừng lại.

"Tiêu đại ca, huynh đi nhanh vậy làm gì?"

Tiêu Tuyệt hành lễ với hắn ta, trầm giọng nói: "Điện hạ thứ tội, thần vừa rồi đang nghĩ đến chuyện của Binh bộ, nhất thời thất thần."

Sở Tử Ngọc chẳng hề để tâm mà xua tay: "Chỉ có hai chúng ta ở đây, huynh đừng có bày ra cái trò lễ nghi quân thần đó nữa." Hắn ta cười tủm tỉm nói, ánh mắt nhìn Tiêu Tuyệt tràn đầy sùng bái, nào có nửa điểm kiêu ngạo như khi ở trước mặt người khác.

Tiêu Tuyệt khẽ cười, nói một câu: "Lễ không thể bỏ."

Sở Tử Ngọc đang định nói gì đó, ánh mắt lại liếc thấy một bóng hình quen thuộc, sắc mặt liền trầm xuống, quát lớn: "Đứng lại!"

Cách đó không xa, Thanh Y nhướng mày. Nàng thấy quỷ hồn Sở Thanh Y đang nhìn về phía sau mình với ánh mắt phức tạp, bèn nghiêng người quay đầu lại, bắt gặp một thiếu niên áo gấm đang đi tới dưới ánh trăng.

Dung mạo của thiếu niên này có đến bảy phần tương tự với nàng. Thanh Y nhớ ra hắn là ai, trong lòng không chút gợn sóng, nhưng khi nhìn thấy nam nhân bên cạnh hắn, khóe mắt nàng lại bất giác co giật một cái.

Thanh Y không phải chưa từng nghĩ đến người nam nhân bị mình chiếm đoạt hôm đó là ai.