Ánh đuốc chiếu lên mặt hai người chết, hiện trường chìm trong im lặng như tờ.
Một lúc lâu sau mới có người run rẩy lên tiếng: "Đây... đây không phải là điệt tử của Hoàng hậu nương nương sao..."
Trong Xuân Thu Đình là một cảnh hỗn loạn, ở bờ hồ đối diện, một bóng hồng thướt tha rời đi, một con mèo béo lười biếng nằm trong lòng nàng.
"Mau! Mau đi thông báo cho Hoàng hậu nương nương và Thừa tướng đại nhân!" Thái giám Vương Thuận mặt mày trắng bệch, Thừa tướng phủ chỉ có độc một mụn nhi tử này thôi, hắn ta có thể tưởng tượng được Thừa tướng và Hoàng hậu sẽ tức giận đến mức nào.
"Sao Đỗ công tử lại chết ở đây, còn ôm một cung nữ nữa?"
"Hai người ôm chặt như vậy, đây là chạy vào cung tuẫn tình à?"
"Nhưng mà khẩu vị của Đỗ công tử này cũng nặng quá nhỉ, bộ dạng kia mà hắn ta cũng nuốt trôi được sao?"
Đám cung nhân bàn tán xôn xao. Thược Dược thực ra đã bị nuốt chửng linh hồn ngay lúc bị nữ quỷ nhập vào, mặt ả vốn đã sưng vù, lại ngâm nước nên hoàn toàn biến thành mặt heo chết, đám cung nhân nhất thời không nhận ra thân phận của ả.
Vương Thuận nghe những lời bàn tán này đang lúc phiền lòng, bỗng một giọng nói uy nghiêm vang lên từ phía sau, nhưng giọng của người nói chuyện rõ ràng vẫn còn mang theo vài phần khàn khàn của tuổi vỡ giọng.
"Đêm hôm khuya khoắt, ồn ào chuyện gì!"
Vương Thuận quay đầu lại thấy người đến, sắc mặt liền thay đổi, lại nhìn thấy nam nhân bên cạnh người đó, trong lòng lại chùng xuống.
Đúng là nhà dột lại gặp mưa rào mà!
Sao lại đυ.ng phải vị sát tinh này cũng ở trong cung cơ chứ!
"Nô tài bái kiến Thái tử điện hạ, Nhϊếp Chính Vương."
Một cao một thấp, hai bóng người từ từ đi tới. Tiêu Tuyệt ở phía sau, toàn thân được ánh trăng bao bọc tựa như tiên nhân hạ thế, nhưng sát khí giữa hai hàng lông mày của hắn quá nặng, khiến người ta không dám đến gần.
Đi trước hắn chính là Thái tử Sở Tử Ngọc.
Sở Tử Ngọc đến gần, thấy hai người chết dưới đất thì "Hửm?" một tiếng: "Người chết kia là Đỗ Minh Nguyệt à?"
"Bẩm Thái tử điện hạ, chính là công tử của Thừa tướng phủ," Vương Thuận vội vàng nói, trán vã mồ hôi lạnh.
"Sao hắn lại chết ở đây?"
"Chuyện... chuyện này nô tài cũng không biết, lúc phát hiện thì hắn ta đã chìm dưới hồ rồi, chết đuối cùng với cung nữ này." Vương Thuận mồ hôi đầm đìa bẩm báo.
Lời vừa dứt, một vị tướng mặc áo giáp cách đó không xa lại thêm một câu: "Hai người còn ôm nhau nữa."
Vương Thuận liếc mắt nhìn qua, phát hiện kẻ lắm mồm này lại là Phó thống lĩnh Ngự Lâm quân Phong Sách, tức thì ngậm miệng, người này hắn ta không đắc tội nổi.
"Hừ, đây là tư thông với cung nữ rồi cùng nhau tuẫn tình hay sao?" Sở Tử Ngọc nghe vậy liền cười lạnh.
"Thái tử điện hạ cũng không thể nói như vậy được, bây giờ sự việc chưa được điều tra rõ ràng, cái chết của Đỗ công tử có nhiều điểm đáng ngờ..." Vương Thuận là người của Hoàng hậu, tất nhiên sẽ đứng về phía Đỗ Minh Nguyệt mà nói, chỉ là hắn ta vừa nói xong, đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Sở Tử Ngọc liền run lên một cái, nhận ra mình ở trước mặt đối phương mà nói những lời này quả thực là tự chuốc khổ vào thân.
"Bổn thái tử không quan tâm hắn chết thế nào, cho dù không chết, chỉ riêng việc hắn là một ngoại nam nửa đêm xuất hiện gần cố cung của mẫu hậu ta, đã đủ để hắn chết một trăm lần rồi!" Giọng Sở Tử Ngọc tràn ngập sát khí.
"Phụ hoàng ta vẫn còn tại vị, mà nhi tử ông ta đã coi Ngự Hoa Viên như sân sau nhà mình tự do ra vào rồi, sáng mai trên triều hỏi thử Đỗ Ngôn xem, ông ta làm Thừa tướng kiểu gì mà dạy dỗ nhi tử như vậy! Tiện thể mời cả Hoàng hậu ra nói chuyện, là ai đã cho Đỗ Minh Nguyệt cái quyền tự do ra vào hậu cung?"
Vương Thuận nào dám đáp lại lời này, đặc biệt là khi Tiêu Tuyệt còn đang đứng ngay sau lưng Sở Tử Ngọc.